CÂY ĐÀN GIỮA RỪNG
Phan Văn Khải từng là sinh viên trường âm nhạc trước khi nhập ngũ năm 1969. Hành trang của anh ngoài quân tư trang còn có một cây đàn guitar cũ.
Đồng đội thường bảo Khải là người “mang tiếng hát vào chiến trường”. Sau mỗi trận đánh, anh lại ngồi bên bếp lửa đàn cho mọi người nghe. Những bài hát về quê hương khiến ai cũng nhớ nhà da diết.
Một lần hành quân qua Trường Sơn, đơn vị phải dừng chân giữa rừng sâu nhiều ngày vì mưa lớn. Lương thực cạn dần, tinh thần chiến sĩ sa sút. Đêm ấy, Khải mang đàn ra giữa lán, vừa đàn vừa hát bài “Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây”.
Tiếng hát vang lên giữa núi rừng âm u khiến nhiều người lặng đi. Có chiến sĩ ngồi lau nước mắt khi nhớ về người yêu nơi quê nhà.
Bất ngờ, tiếng pháo kích vọng tới. Mọi người lao xuống hầm trú ẩn. Một mảnh đạn găm trúng cây đàn, làm thân đàn nứt toác. Khải ôm cây đàn vào ngực như ôm một người bạn thân.
Sau chiến tranh, anh trở thành giáo viên dạy nhạc. Cây đàn năm ấy được treo trang trọng trong phòng khách, vẫn còn nguyên vết đạn. Mỗi lần học trò hỏi, ông chỉ cười hiền:
“Cây đàn này đã cùng thầy đi qua thời hoa lửa.”


