Cây Đàn Giữa Rừng Sâu
Chiến sĩ trẻ Trịnh Văn Phúc mang theo cây đàn guitar cũ suốt những năm ở chiến trường Tây Nguyên. Đó là món quà cuối cùng của người em gái trước ngày anh nhập ngũ.
Sau mỗi trận đánh, Phúc thường ngồi bên bếp lửa đàn cho đồng đội nghe. Những bài hát quê hương vang lên giữa rừng sâu khiến ai cũng nhớ nhà da diết.
Một lần đơn vị bị mắc kẹt nhiều ngày trong rừng vì mưa lớn và thiếu lương thực. Không khí căng thẳng, nhiều người chán nản. Đêm ấy, Phúc ôm đàn hát bài về ngày hòa bình.
Tiếng hát khiến cả đơn vị im lặng lắng nghe. Có người khóc vì nhớ mẹ, có người siết chặt khẩu súng quyết tâm sống sót trở về.
Vài tháng sau, Phúc hy sinh trong một trận càn. Đồng đội chôn anh bên gốc cây lớn và đặt cây đàn lên mộ.
Nhiều năm sau, người dân đi rừng vẫn kể rằng có những đêm gió thổi qua cánh rừng nghe như tiếng guitar vang vọng từ rất xa.


