Cây Đàn Giữa Rừng Trường Sơn
Giữa những năm tháng hành quân trên tuyến Trường Sơn khốc liệt, tiếng đàn guitar của đội văn công đã tiếp thêm tinh thần cho những người lính trẻ trước giờ ra trận.
Năm 1973, tuyến đường Trường Sơn vẫn ngày đêm rền vang tiếng xe và bom đạn. Ông Phùng Đức Khải khi ấy là thành viên của một đội văn công phục vụ bộ đội dọc tuyến vận tải. Đội văn công chỉ có vài bộ quần áo bạc màu, một chiếc đàn guitar cũ và chiếc trống nhỏ làm từ thùng đạn. Mỗi lần đến điểm dừng chân của bộ đội, họ dựng tạm sân khấu bằng những tấm bạt giữa rừng. Có những đêm, chương trình chưa diễn xong thì pháo sáng đã quét trắng bầu trời. Mọi người phải ôm đàn chạy xuống hầm trú ẩn rồi lại tiếp tục hát khi tiếng bom ngớt đi. Trong đội có anh nhạc công Lê Thanh Vũ rất quý cây đàn guitar cũ đã theo anh từ ngày nhập ngũ. Cây đàn bị nứt một bên thùng vì mảnh bom, nhưng anh vẫn cẩn thận buộc dây thép để tiếp tục sử dụng. Một tối cuối mùa mưa, đơn vị biểu diễn cho một tiểu đoàn chuẩn bị vào trận lớn. Bộ đội ngồi kín dưới những tán cây rừng, ai cũng lặng im nghe tiếng đàn vang lên bài “Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây”. Ông Khải nhớ rõ nhiều người lính trẻ hôm ấy còn cười nói rất vui. Có người xin mượn cây đàn để hát bài quê hương trước lúc lên đường. Rạng sáng hôm sau, tiểu đoàn xuất kích. Chiều đến, tin thương vong đưa về khiến cả đội văn công lặng người. Anh Vũ ôm cây đàn ngồi rất lâu bên bìa rừng rồi khẽ nói:
— “Ít nhất tối qua họ đã được nghe một bài hát trước giờ ra trận.” Sau chiến tranh, cây đàn cũ ấy vẫn được ông Phùng Đức Khải giữ lại dù lớp gỗ đã sậm màu thời gian. Với ông, tiếng đàn giữa đại ngàn Trường Sơn năm ấy là âm thanh của niềm tin, của tuổi trẻ và của những trái tim đã cháy hết mình trong thời hoa lửa.



