Cây đàn harmonica
Cây đàn harmonica
Trong ba lô của Dũng — người lính trẻ quê Nam Định — lúc nào cũng có một cây harmonica nhỏ. Những đêm nghỉ chân bên suối, anh thường mang ra thổi vài bản nhạc quê hương.
Tiếng đàn không hay lắm, nhưng khiến ai nghe cũng thấy lòng dịu lại giữa chiến trường khốc liệt.
Có lần một đồng đội hỏi:
“Sao cậu mang theo thứ này cực vậy?”
Dũng vuốt nhẹ cây đàn rồi đáp:
“Để nhớ mình vẫn là con người, không phải chỉ biết cầm súng.”
Trong một trận hành quân xuyên rừng, đơn vị bị lạc nhiều ngày liền. Mệt mỏi, đói rét khiến ai cũng im lặng. Đêm ấy, Dũng lại lấy harmonica ra thổi.
Tiếng nhạc nhỏ thôi, nhưng giữa rừng sâu nghe như tiếng quê nhà vọng tới.
Sau chiến tranh, cây harmonica ấy được người đồng đội giữ lại và trao cho gia đình Dũng. Nó đã cũ và méo một góc, nhưng mỗi khi nhìn thấy, người ta như vẫn nghe đâu đó tiếng nhạc của một thời hoa lửa chưa bao giờ tắt.



