Bài viết

Cây Đàn Không Dây

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Cây Đàn Không Dây

Năm 1971, trong một căn nhà nhỏ ở cuối xóm, có một cây đàn cũ đặt trên chiếc bàn gỗ. Đàn đã mất dây từ lâu, mặt gỗ có vài vết nứt nhỏ, nhưng vẫn được lau chùi cẩn thận mỗi tuần.

Không ai chơi nó nữa.

Chỉ có Sơn là thỉnh thoảng chạm tay vào.

Cậu không biết đàn từ khi nào. Chỉ nhớ rằng mỗi lần nhìn nó, cậu thấy như có âm thanh đâu đó vẫn còn mắc lại trong gỗ.

“Đàn không dây rồi, còn giữ làm gì?” hàng xóm hỏi.

Sơn đáp:
“Vì nó vẫn là đàn.”

Không ai hiểu rõ câu đó.

Nhưng cũng không ai nỡ bỏ đi.

Năm 1972, những buổi tối trong làng yên hơn trước. Người ta đi ngủ sớm, ánh đèn dầu thưa dần. Trong căn nhà nhỏ, cây đàn vẫn nằm im trên bàn.

Một buổi chiều, có người lính ghé qua.

Anh đứng nhìn cây đàn rất lâu.

“Đàn này hỏng rồi à?” anh hỏi.

Sơn gật đầu.

Người lính chạm nhẹ vào thân đàn:
“Ngày xưa tôi cũng biết chơi.”

Sơn nhìn anh:
“Giờ còn không?”

Anh cười nhẹ:
“Không còn dây thì chơi gì.”

Sơn không nói thêm.

Chỉ nhìn cây đàn.

Năm 1974, có người đề nghị tháo bỏ cây đàn.

“Giữ đồ hỏng làm gì,” họ nói.

Sơn lắc đầu:
“Không hỏng hết.”

Người ta không hiểu, nhưng cũng để yên.

Một tối, Sơn ngồi một mình bên đàn.

Cậu gõ nhẹ lên thân gỗ.

“Cộc.”

Không phải âm nhạc.

Nhưng là âm thanh.

Cậu làm lại lần nữa.

“Cộc… cộc…”

Rất khẽ.

Như một cách nói chuyện với thứ đã từng có tiếng.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Người ta trở về nhiều hơn, nhà cửa dần đầy tiếng nói cười. Những vật cũ được thay mới, sửa lại.

Người con trai từ xa trở về nhà Sơn.

Anh đứng trước cây đàn.

“Vẫn còn giữ à?” anh hỏi.

Sơn gật đầu.

Anh cười:
“Giờ có đàn mới rồi, giữ cái này làm gì?”

Sơn nhìn cây đàn rất lâu.

Rồi nói:
“Vì nó chưa từng im hẳn.”

Anh không hiểu.

Sơn đặt tay lên mặt đàn.

Khẽ gõ.

“Cộc.”

Rồi thêm một lần nữa.

“Cộc… cộc…”

Anh con trai im lặng.

Sơn nói tiếp:

“Có những thứ không còn tiếng… nhưng không có nghĩa là đã mất âm thanh.”

Gió nhẹ lùa qua cửa.

Cây đàn không dây vẫn nằm đó.

Không phát ra nhạc.

Nhưng cũng không còn là đồ bỏ đi.

Vì trong nó, vẫn còn lại một điều rất nhỏ:

ký ức của những âm thanh từng vang lên, và niềm tin rằng một ngày nào đó, chúng có thể được gọi lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn