Cây đàn môi của chàng trai vùng cao
Ông Giàng A Sử sinh ra trong một bản nhỏ giữa núi rừng Tây Bắc. Trước ngày nhập ngũ, hành trang của ông ngoài vài bộ quần áo còn có một chiếc đàn môi do chính tay cha làm tặng.
Chiếc đàn nhỏ được làm từ đồng, chỉ bằng hai ngón tay, nhưng đối với ông đó là món quà vô giá.
Những đêm nghỉ chân giữa rừng sâu, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông thường mang đàn môi ra thổi. Âm thanh trầm bổng vang lên giữa không gian tĩnh lặng khiến nhiều đồng đội thích thú.
Có người hỏi:
– Tiếng đàn ấy nói điều gì vậy?
Ông cười:
– Nó kể chuyện về bản làng, về những mùa ngô chín và những đêm hội xuân nơi quê tôi.
Nhiều đồng đội không hiểu tiếng đàn nhưng vẫn cảm nhận được nỗi nhớ quê hương trong từng giai điệu.
Sau ngày hòa bình, chiếc đàn môi theo ông trở về bản. Mỗi dịp lễ hội, ông lại mang ra thổi cho con cháu nghe.
Ông bảo:
– Tiếng đàn này đã cùng tôi đi qua tuổi trẻ, qua chiến tranh và trở về trong hòa bình.
Đó là âm thanh của ký ức mà tôi sẽ mang theo suốt cuộc đời.


