Cựu chiến binh

Cây đàn trong rừng Trường Sơn

Phú Thọ13/12/2025Le Thi Hang3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Lãng, lính Trường Sơn năm 1968. Những năm tháng vào chiến trường, thứ tôi mang theo không chỉ ba lô, súng đạn mà còn một cây đàn mandolin đã mất một nửa dây. Cây đàn ấy là món quà của má tôi trước lúc tôi rời quê. Tôi nhớ mãi lời má: “Ở đâu cũng phải giữ lấy tiếng người, con nghe chưa?”.
Giữa rừng Trường Sơn, bom đạn trút như mưa, vậy mà đêm nào còn nghe tiếng côn trùng là anh em lại bảo tôi đàn. Chúng tôi ngồi quanh hố bom, có người nhai lương khô, có người vá áo, nhưng ánh mắt ai cũng sáng khi nghe tiếng đàn vang lên trong bóng tối.
Có lần chúng tôi hành quân qua điểm nóng. Bom nổ gần đến mức đất đá phủ lên đầu. Một đồng đội bị thương, thở yếu dần. Tôi ngồi cạnh, run run lấy đàn ra. Dây đứt, âm khàn, nhưng tôi vẫn cố gảy. Cậu ấy mở mắt lần cuối, nói: “Anh đàn nữa đi… nghe… ấm lắm…”.
Sau giải phóng, tôi đem cây đàn về quê. Mỗi khi đàn lên, má tôi lại lau nước mắt. Bà nói: “Biết bao nhiêu đứa con người ta đã nghe tiếng đàn của con lần cuối.”
Bây giờ, tóc bạc rồi, mỗi đêm tôi vẫn đàn. Không phải để nhớ đau thương, mà để nhớ những người đã nằm lại giữa rừng, những người từng mỉm cười khi nghe tiếng đàn khàn đục ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cây đàn trong rừng Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa