Bài viết

Cây đàn tự chế

Cây đàn tự chế

Ninh Bình17/05/2026Lê Tuấn Anh (Sưu tầm) (Đoàn xã Thanh Lâm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở đơn vị văn công có anh Hòa rất mê âm nhạc nhưng không có đàn. Một lần nhặt được thùng gỗ đạn cũ và ít dây thép, anh tự làm cho mình một cây đàn thô sơ.

Đàn không chuẩn âm, tiếng cũng rè rè, vậy mà tối nào anh cũng mang ra hát cho mọi người nghe.

Có chiến sĩ cười:

“Đàn gì nghe như tiếng gió.”

Hòa ôm đàn cười lớn:

“Có tiếng là được rồi!”

Những đêm sau trận đánh căng thẳng, tiếng đàn vụng về ấy lại khiến cả đơn vị thấy nhẹ lòng hơn.

Một lần đơn vị phải di chuyển gấp, ai cũng bỏ bớt đồ cho nhẹ. Chỉ riêng Hòa vẫn đeo cây đàn sau lưng.

Anh nói:

“Mang theo để anh em còn có cái mà nhớ quê.”

Nhiều năm sau, cây đàn tự chế ấy được giữ lại trong nhà truyền thống đơn vị. Dù đã cũ kỹ và nứt nhiều chỗ, nó vẫn gợi lên âm thanh của tuổi trẻ trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn