Cây đào bất khuất nơi nhà tù - Tô Hiệu
Cây đào bất khuất nơi nhà tù, cùng sự kiên cường của người chiến sĩ cộng sản
Tại xà liêm biệt giam của nhà tù Sơn La, nơi gió núi Lào thổi khô khốc và bệnh lao hoành hành, có một người tù vẫn giữ đôi mắt sáng ngời, ấm áp tình đồng chí. Đó là Tô Hiệu, người mà lính gác cũng phải nể trọng. Năm 1940, khi mới bị đày lên đây, chứng kiến cảnh anh em đồng chí bị tra tấn dã man và ốm yếu, Tô Hiệu không buông xuôi. Ông tự nhủ: "Sống là phải chiến đấu, ở đâu có người cộng sản, ở đó có Đảng". Ông xin cai ngục cho phép trồng một cây đào ở góc sân, gần khu biệt giam, như một cách để giữ lại chút niềm tin về sự sống. Những ngày bị cùm chân, Tô Hiệu vẫn lặng lẽ vận động cai ngục, biến cây đào thành biểu tượng của hy vọng. Ông dùng những mảnh giấy nhỏ, viết tài liệu, hướng dẫn lý luận cho các đồng chí khác. Cây đào nở hoa năm ấy, cũng là năm Chi bộ nhà tù Sơn La được củng cố vững chắc, biến nhà tù đế quốc thành trường học cách mạng thực thụ.
Đến năm 1944, bệnh tình quá nặng, Tô Hiệu yếu dần. Ngày 7/3, ông trút hơi thở cuối cùng, nụ cười vẫn hiền hậu hướng về phía góc sân. Đồng chí của ông nghẹn ngào, nhưng không khóc, vì họ biết tinh thần Tô Hiệu đã hóa thân vào cây đào, bất khuất giữa đất trời Tây Bắc, như một lời nhắc nhở về niềm tin thắng lợi.



