Cây Đào Giữa Sân Nhà
Ở một bản nhỏ của Sơn Lương, trước sân nhà ông Sình có một cây đào cổ thụ rất đẹp.
Mỗi độ xuân về, cây đào lại nở hoa hồng thắm, rực rỡ cả một góc trời. Người dân trong bản thường bảo nhau:
– Cây đào ấy như linh hồn của ngôi nhà ông Sình.
Ông Sình quý cây đào lắm. Ông kể rằng đó là cây do cha ông trồng từ ngày lập bản. Trải qua bao mùa mưa bão, cây vẫn đứng vững, tỏa bóng mát cho biết bao thế hệ.
Năm ấy, một doanh nghiệp dưới xuôi lên khảo sát du lịch cộng đồng. Họ nhìn thấy cây đào và ngỏ ý muốn mua với giá rất cao.
Số tiền ấy đủ để ông Sình sửa nhà, mua thêm trâu bò và giúp con cháu có cuộc sống đầy đủ hơn.
Nhiều người khuyên:
– Bán đi ông ạ. Một cái cây đổi được cả gia tài.
Ông Sình không trả lời ngay.
Đêm đó, ông ngồi rất lâu dưới gốc đào.
Ông nhớ đến cha mình.
Nhớ những ngày còn nhỏ ngồi chơi dưới tán cây.
Nhớ những mùa xuân cả gia đình quây quần bên gốc đào nở rộ.
Sáng hôm sau, ông từ chối lời đề nghị.
Mọi người đều bất ngờ.
Ông chỉ cười:
– Có những thứ không thể đổi bằng tiền.
Nhưng rồi một trận bão lớn kéo đến.
Gió gào thét suốt đêm.
Đến sáng, cây đào cổ thụ bị bật gốc.
Nhìn thân cây nằm đổ giữa sân, ông Sình lặng người.
Người dân trong bản kéo đến giúp dọn dẹp.
Ai cũng tiếc nuối.
Nhiều người nghĩ ông sẽ buồn lắm.
Nhưng sau vài ngày, ông gọi đám trẻ trong bản lại.
Ông chỉ vào những cành đào còn tươi rồi nói:
– Mỗi đứa mang về một cành. Chúng ta sẽ trồng những cây đào mới.
Bọn trẻ hào hứng làm theo.
Mùa xuân năm ấy, khắp bản xuất hiện hàng chục cây đào non.
Năm năm sau.
Mười năm sau.
Những cây đào lớn dần.
Mỗi ngôi nhà đều có một cây nở hoa vào dịp tết.
Cả bản làng bừng lên trong sắc hồng.
Một du khách đến thăm đã hỏi:
– Tại sao ở đây có nhiều cây đào đẹp như vậy?
Ông Sình mỉm cười:
– Vì ngày xưa chúng tôi có một cây đào rất lớn.
Du khách ngạc nhiên:
– Nhưng cây ấy đâu rồi?
Ông nhìn khắp bản làng rồi đáp:
– Nó vẫn còn đây.
Trong từng gốc đào đang nở hoa trước mỗi mái nhà.
Trong ký ức của những người đã lớn lên dưới tán cây ấy.
Và trong tình yêu mà người dân dành cho quê hương mình.
Hôm ấy, gió xuân thổi nhẹ qua bản.
Những cánh hoa đào bay lấp lánh trong nắng.
Ông Sình hiểu rằng có những điều tưởng như đã mất đi.
Nhưng nếu biết sẻ chia và gìn giữ, chúng sẽ sống mãi theo một cách đẹp hơn.
Bởi giá trị thật sự không nằm ở việc giữ lại cho riêng mình.
Mà nằm ở việc để điều tốt đẹp được lan tỏa đến mọi người.


