Cựu Thanh niên xung phong

CÂY ĐÀO SAU NHÀ

Tuyên Quang10/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂY ĐÀO SAU NHÀ

Trước ngày lên đường, Lộc trồng một cây đào nhỏ sau nhà.

Mẹ hỏi:

“Trồng làm gì vậy con?”

Lộc cười:

“Để đến Tết con về, cây sẽ có hoa.”

Mẹ gật đầu, cẩn thận tưới nước cho cây mỗi ngày.

Nhưng Tết năm ấy, Lộc không về.

Rồi Tết năm sau cũng vậy.

Cây đào lớn dần, mỗi mùa xuân lại nở những bông hoa hồng rực rỡ. Mẹ vẫn đứng bên cây, nhìn ra con đường trước nhà.

Một buổi chiều, đồng đội của Lộc tìm đến. Anh trao cho mẹ một mảnh giấy nhỏ.

“Lộc từng nói với tôi rằng điều anh mong nhất là được nhìn thấy cây đào nở hoa.”

Mẹ đọc xong, lặng người.

Bà đưa tay chạm vào cành đào đang rung nhẹ trong gió.

“Con ơi, đào đã nở rồi.”

Nhiều năm sau, mẹ không còn nữa.

Cây đào vẫn ở đó.

Người em trai của Lộc nay đã có gia đình. Mỗi mùa xuân, anh lại đưa các con ra sau nhà ngắm hoa.

Một đứa trẻ hỏi:

“Chú trồng cây này à?”

Anh lắc đầu:

“Không. Ông chú của các cháu trồng đấy.”

“Ông ấy đâu rồi?”

Anh nhìn những cánh hoa rơi xuống sân, rồi mỉm cười:

“Ông ấy đi xa lắm. Nhưng mỗi mùa xuân, ông ấy lại trở về.”

Đứa trẻ ngước lên.

“Bằng cách nào?”

Anh chỉ vào cây đào.

“Bằng những bông hoa này.”

Ngoài sân, hoa đào vẫn nở.

Mùa xuân vẫn trở lại.

Và một lời hứa từ những năm tháng xa xôi vẫn âm thầm sống trong căn nhà nhỏ ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂY ĐÀO SAU NHÀ | Câu chuyện thời hoa lửa