Bài viết

Cây Gạo Đầu Làng tôi

Ninh Bình21/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đầu làng Đông Khê có một cây gạo rất lớn. Dưới gốc cây ấy, biết bao người lính đã chia tay gia đình trước khi ra trận.

Mùa xuân năm 1969, chàng trai tên Phúc khoác ba lô lên đường. Người yêu anh là Liên đứng dưới gốc gạo đỏ rực hoa mà khóc. Phúc cười, hứa ngày chiến thắng sẽ trở về cưới cô.

Những năm chiến tranh kéo dài, Liên vẫn chờ. Cô tham gia đội sản xuất, nuôi giấu cán bộ, chăm sóc mẹ già của Phúc. Mỗi mùa hoa gạo nở, cô lại ra đứng dưới gốc cây nhìn về phía núi xa.

Một ngày cuối năm 1975, đoàn bộ đội trở về làng. Nhưng trong đoàn không có Phúc. Đồng đội mang về cho Liên cuốn sổ tay của anh, bên trong ép khô một bông hoa gạo.

Liên không lấy chồng. Cô trở thành cô giáo làng, kể cho học trò nghe về những người đã ngã xuống để đất nước có ngày hòa bình.

Cây gạo đầu làng đến nay vẫn còn đó. Mỗi mùa tháng Ba, hoa đỏ rực như ngọn lửa ký ức. Người già trong làng bảo rằng màu đỏ ấy không chỉ là màu hoa, mà còn là màu của lòng thủy chung và những năm tháng không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn