Bài viết

Cây Gạo Làng Kênh – Nơi Tiễn Người Đi, Đợi Người Về

An Giang03/06/2026Ban truyền thông - Đoàn trường đại học Kiên Giang (Đoàn Trường đại học Kiên Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cây Gạo Làng Kênh – Nơi Tiễn Người Đi, Đợi Người Về

(Bài viết hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, được tổng hợp từ những câu chuyện có thật về hậu phương Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.)

Trong những năm tháng chiến tranh, không chỉ những người trực tiếp cầm súng nơi chiến trường mới góp phần làm nên lịch sử. Ở hậu phương, biết bao người mẹ, người vợ và những người thân cũng âm thầm chịu đựng nỗi nhớ thương, chờ đợi và hy sinh. Mỗi làng quê Việt Nam đều có những câu chuyện riêng về những cuộc chia tay và đoàn tụ. Trong ký ức của nhiều người dân, hình ảnh cây gạo đầu làng đã trở thành chứng nhân cho những năm tháng ấy.

Ở một ngôi làng nhỏ thuộc vùng đồng bằng Bắc Bộ, có một cây gạo lớn đứng sừng sững bên con đường dẫn ra trung tâm xã. Cây gạo ấy đã tồn tại từ nhiều thế hệ và gắn bó với cuộc sống của người dân địa phương. Nhưng trong những năm chiến tranh, nó mang một ý nghĩa đặc biệt hơn. Đó là nơi nhiều thanh niên trong làng tập trung trước ngày lên đường nhập ngũ, là nơi người thân tiễn họ bước vào cuộc hành trình chưa biết ngày trở lại.

Mỗi đợt tuyển quân, dưới bóng cây gạo lại đông nghịt người. Những chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi khoác trên vai chiếc ba lô đơn sơ, mang theo niềm tin và trách nhiệm đối với Tổ quốc. Bên cạnh họ là cha mẹ, anh chị em và bạn bè đến tiễn đưa. Có những nụ cười động viên, có những cái bắt tay thật chặt và cũng có những giọt nước mắt lặng lẽ rơi khi xe chuẩn bị lăn bánh.

Nhiều người ra đi với lời hẹn sẽ trở về khi đất nước hòa bình. Có người vừa mới đính hôn, có người còn chưa kịp nói lời yêu với người mình thương. Họ gửi lại phía sau những dự định còn dang dở để lên đường làm nhiệm vụ. Trong tâm trí những người ở lại, hình ảnh cuối cùng trước khi chia tay thường là bóng dáng người thân khuất dần sau cây gạo đầu làng.

Chiến tranh kéo dài, những lá thư từ chiến trường trở thành niềm mong đợi lớn nhất của gia đình. Mỗi khi có người đưa thư xuất hiện, cả làng lại hồi hộp chờ tin. Có những bức thư báo tin bình an khiến mọi người vui mừng. Nhưng cũng có những giấy báo tử mang đến nỗi đau không gì bù đắp được. Nhiều người mẹ đã khóc dưới gốc cây gạo khi biết con mình mãi mãi không trở về.

Dẫu vậy, người dân trong làng vẫn giữ vững niềm tin vào ngày chiến thắng. Họ cùng nhau tăng gia sản xuất, đóng góp lương thực và động viên con em tiếp tục lên đường bảo vệ Tổ quốc. Những người phụ nữ thay chồng chăm sóc gia đình, những người mẹ thay con gánh vác công việc đồng áng. Sự kiên cường của hậu phương đã trở thành nguồn động viên to lớn đối với những người đang chiến đấu nơi tiền tuyến.

Mùa xuân năm 1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, niềm vui vỡ òa đến với ngôi làng nhỏ. Dưới gốc cây gạo năm xưa, nhiều gia đình được đón người thân trở về sau bao năm xa cách. Những cuộc đoàn tụ đầy nước mắt đã diễn ra trong niềm hạnh phúc vô bờ. Tuy nhiên, cũng có những gia đình chỉ còn biết thắp nén hương tưởng nhớ những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của dân tộc.

Ngày nay, cây gạo cũ vẫn đứng đó như một chứng nhân lịch sử. Những người từng sống qua thời chiến mỗi khi đi ngang qua đều nhớ về những năm tháng không thể nào quên. Với thế hệ trẻ, câu chuyện về cây gạo đầu làng là lời nhắc nhở về những hy sinh thầm lặng của hậu phương trong chiến tranh.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về tình yêu quê hương, lòng dũng cảm và sự hy sinh của biết bao thế hệ vẫn còn nguyên giá trị. Cây gạo đầu làng không chỉ là một phần của cảnh quê Việt Nam mà còn là biểu tượng cho sự chờ đợi, niềm tin và lòng yêu nước của những con người bình dị.

Những câu chuyện như thế giúp chúng ta hiểu rằng, đằng sau mỗi chiến thắng của dân tộc là sự đóng góp của hàng triệu người dân ở cả tiền tuyến và hậu phương. Chính họ đã cùng nhau viết nên những trang sử hào hùng, để hôm nay đất nước được sống trong hòa bình và phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn