Cây gậy Trường Sơn và bước chân người lính – Anh hùng Phạm Tiến Duật
Trên con đường huyền thoại Trường Sơn, bên cạnh súng đạn và bom pháo, chiếc gậy mây đơn sơ đã trở thành người bạn đồng hành cằn cỗi nhưng thủy chung của hàng vạn chiến sĩ trẻ. Nhà thơ, Chiến sĩ Anh hùng Phạm Tiến Duật – người lính thuộc Binh đoàn 559 – đã biến chiếc gậy mây ấy và những cung đường bụi đỏ thành những vần thơ rực lửa, tiếp thêm sức mạnh cho cả một thế hệ ra trận.
Phạm Tiến Duật tốt nghiệp Đại học Sư phạm Hà Nội năm 1964, nhưng thay vì đứng trên bục giảng, anh đã tình nguyện gia nhập quân đội và gắn bó suốt 8 năm liền với tuyến đường Trường Sơn khốc liệt. Là một phóng viên, chiến sĩ tuyên huấn, anh trực tiếp cùng hành quân, cùng đào hầm, chịu đựng bom đạn với các pháo thủ, nữ thanh niên xung phong và lái xe.
Những tác phẩm nổi tiếng của ông như Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Trường Sơn đông Trường Sơn tây, hay hình ảnh chiếc gậy Trường Sơn trong thơ ông không chỉ đơn thuần là văn học, mà là tiếng nói thực tế từ chiến trường. Những vần thơ lãng mạn, tràn đầy tinh thần lạc quan cách mạng của Phạm Tiến Duật được chép tay trong sổ sổ tay, truyền miệng qua các chiến hào và cất lên bên bếp lửa Hoàng Cực giữa rừng sâu.
Phạm Tiến Duật đã đem chất thép của chiến trường vào thơ ca và mang chất thơ lãng mạn vào chiến đấu. Hình ảnh người lính trẻ với cây gậy Trường Sơn trong thơ ông mãi là biểu tượng cho bước chân kiên cường của Tuổi trẻ Việt Nam: Vượt qua mọi dãy núi cao, sông sâu để đi tới ngày đất nước trọn niềm vui.



