cây hoa lửa
Ở một ngôi làng nằm dưới chân núi, có một cây phượng già được gọi là "cây hoa lửa". Người già trong làng kể rằng cây ấy đã đứng đó từ thời chiến tranh.
Chuyện bắt đầu vào mùa hè năm 1972.
Ngày ấy, làng quê nhỏ bé liên tục hứng chịu bom đạn. Trong làng có một chàng trai tên Phúc, mới tròn hai mươi tuổi. Phúc nổi tiếng bởi tiếng sáo hay và ước mơ trở thành nhạc sĩ.
Ngày lên đường nhập ngũ, Phúc mang theo chiếc sáo trúc. Anh hứa với người mẹ già:
– Khi hòa bình, con sẽ về thổi sáo dưới gốc cây này.
Mẹ anh chỉ lặng lẽ gật đầu.
Những năm sau đó, tin tức từ chiến trường gửi về ngày một ít hơn. Rồi một ngày, giấy báo tử được trao đến tận tay bà.
Người mẹ đau đớn nhưng không khóc. Bà ngày nào cũng ra ngồi dưới gốc cây trước sân, chờ đợi một điều kỳ diệu.
Mùa hè năm ấy, điều kỳ lạ đã xảy ra.
Cây phượng vốn chưa từng nở hoa bỗng đỏ rực cả một góc trời. Những chùm hoa đỏ cháy như ngọn lửa giữa nắng hè.
Người dân trong làng bảo nhau rằng đó là tuổi trẻ của những người đã ngã xuống đang trở về với quê hương.
Từ đó, năm nào cây cũng nở hoa đỏ rực.
Chiến tranh kết thúc. Những đứa trẻ sinh ra trong hòa bình lớn lên dưới bóng cây phượng ấy. Chúng được nghe kể về Phúc và những thanh niên năm xưa đã gác lại ước mơ riêng để bảo vệ đất nước.
Nhiều thập kỷ trôi qua, người mẹ già không còn nữa, nhưng cây phượng vẫn đứng đó.
Mỗi độ hè sang, sắc đỏ của hoa lại bùng cháy như ngọn lửa không bao giờ tắt.
Người dân gọi đó là "hoa lửa anh hùng".
Bởi trong từng cánh hoa là ký ức về một thời gian khó, về những con người bình dị đã sống, chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc.
Và mỗi khi ngắm những chùm hoa đỏ ấy, người ta lại nhớ rằng hòa bình hôm nay được nở ra từ chính ngọn lửa của lòng yêu nước năm nào.



