Cây Khế Sau Vườn
Cây Khế Sau Vườn
Sau nhà ông Bảy có một cây khế ngọt đã tồn tại lâu hơn cả tuổi của nhiều người trong làng.
Người ta nói cây được trồng vào những năm đầu kháng chiến.
Ngày ấy, ông nội của ông Bảy mang về một cây khế con nhỏ bằng cánh tay rồi trồng cạnh bờ ao.
Không ai ngờ nó lại sống bền bỉ đến thế.
Suốt những năm chiến tranh, cây khế vẫn lớn lên cùng những đứa trẻ trong nhà.
Mùa hè, lũ trẻ trèo lên cành hái quả.
Mùa mưa, cả nhà ngồi dưới mái hiên nhìn những chùm khế đung đưa trong gió.
Có năm mất mùa, những quả khế chín trở thành món quà quý giá cho lũ trẻ.
Người mẹ thường cắt từng lát nhỏ, chia đều cho các con.
Không đứa nào giành phần hơn.
Bởi ai cũng hiểu gia đình mình còn nhiều khó khăn.
Nhiều năm sau, những đứa trẻ ngày ấy đã trưởng thành.
Có người đi xa.
Có người ở lại quê nhà.
Nhưng mỗi lần trở về, họ đều ra đứng dưới gốc khế thật lâu.
Như thể tuổi thơ vẫn còn đâu đó trong bóng cây.
Cây khế không biết nói.
Nhưng nó đã chứng kiến bao mùa đoàn tụ, chia ly và trưởng thành của một gia đình Việt Nam đi qua thời hoa lửa.



