Cây Khế Trước Sân (1)
Cây Khế Trước Sân
Anh Phong lên đường khi cây khế trước sân mới cao bằng đầu người.
Ngày đi, anh dặn mẹ:
— Khi nào cây có nhiều quả, con sẽ về.
Nhưng chiến tranh kéo dài.
Năm thứ ba cây bắt đầu ra trái.
Năm thứ năm tán lá phủ kín góc sân.
Mỗi mùa khế chín, bà mẹ đều hái một rổ đặt lên bàn thờ tổ tiên.
Bà không ăn.
Cũng không bán.
Bà bảo:
— Để phần thằng Phong.
Ngày hòa bình, anh không trở về.
Đơn vị gửi giấy báo tử.
Người mẹ ngồi dưới gốc khế suốt một buổi chiều.
Không khóc.
Không nói.
Chỉ nhìn những quả khế vàng rơi lộp bộp trên mặt đất.
Nhiều năm sau, trẻ con trong làng vẫn sang hái khế.
Bà luôn cho.
Bà nói:
— Cây này của con tôi. Nó thích trẻ con lắm.
Và thế là bằng một cách nào đó, người lính trẻ vẫn còn ở lại trong khu vườn ấy.



