Cây le cháy sém bên mộ vô danh
Cắt Tóc Cho Bộ Đội
Tôi là cựu chiến sĩ bộ đội địa phương huyện Vĩnh Cửu, từng chiến đấu nhiều năm tại địa bàn xã Phú Lý. Chiến tranh ở miền Đông gian lao này trần trụi và tàn khốc đến mức, có những người ngã xuống khi tuổi đời mới đôi mươi mà không kịp để lại một tấm thẻ bài hay dòng địa chỉ thân nhân.
Đức tôi nhớ như in mùa khô năm 1972, khi đang trên đường chuyển tài liệu khẩn cho Trung ương Cục Miền Nam, tôi phát hiện thi thể của một chiến sĩ giao liên trẻ nằm bên dòng suối cạn ở Phú Lý. Cậu ấy bị trúng đạn đại liên của giặc, một tay vẫn ôm chặt chiếc túi nilon bọc tài liệu mật trước ngực. Khuôn mặt cậu ấy còn rất trẻ, da xanh mướt vì sốt rét, tóc rụng từng mảng lớn. Tôi phải dùng con dao găm cào từng tấc đất cứng ngắc dưới cái nắng cháy da để chôn cất cậu ấy ngay bên bờ suối dưới một cây le cháy sém mà không có nổi một nén nhang, chỉ biết lấy cành cây làm dấu.
Cảnh tượng trần trụi đó bám theo tôi suốt cuộc đời, dập tắt mọi nỗi sợ hãi hèn nhát trong lòng tôi. Sự hy sinh thầm lặng của đồng đội chính là ngọn lửa thôi thúc tuổi đôi mươi của tôi dấn thân bước tiếp vào bom đạn quyết giữ vững mạch máu giao thông chiến khu.



