Bài viết

Cây Mít Không Còn Phải Rụng Quả Mùa Thu Như Trước

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Cây Mít Không Còn Phải Rụng Quả Mùa Thu Như Trước

Năm 1969, trong vườn nhà ông Sáu có một cây mít cổ thụ, quả luôn trĩu cành vào mùa thu. Mỗi năm, khi mùa thu về, cây mít bắt đầu ra hoa, sau đó quả lớn dần, chín vàng và rụng xuống đất. Người trong làng thường ghé qua nhà ông Sáu để hái những quả mít chín, ngọt lịm, trái nào cũng to và đẹp.

Ông Sáu chăm cây mít rất cẩn thận. Ông nói:
“Cây mít này cho cả làng trái ngọt, làng cần nó thì mình cũng phải giữ.”

Mỗi mùa thu, khi trái chín, ông lại ra vườn, nhặt từng quả rụng, cẩn thận đặt vào giỏ để mang ra chia cho hàng xóm.

Năm 1970, chiến tranh bắt đầu ảnh hưởng đến mọi thứ trong làng. Người ra đi, người ở lại, và đất đai cũng trở nên hoang vu, ít người chăm chút cây cối như trước. Cây mít của ông Sáu vẫn cho quả, nhưng không còn người đến hái như những năm trước.

Ông Sáu vẫn chăm cây mỗi ngày.

Năm 1971, có một mùa thu, cây mít trĩu quả, nhưng không ai đến lấy. Quả mít rụng đầy vườn, không ai kịp thu gom. Ông Sáu buồn, nhưng vẫn để những quả rụng tự nhiên trên mặt đất.

Con trai ông nói:

“Ba, sao không nhặt đi, để quả rụng đầy thế này, không tiếc à?”

Ông Sáu đáp:

“Không có ai lấy thì nó cũng rụng thôi. Chỉ cần cây còn, năm sau lại có.”

Năm 1972, chiến tranh vẫn kéo dài, đất đai ngày càng nghèo đi. Cây mít già, trái ít hơn, và hầu như không có ai tới thăm vườn nữa.

Nhưng ông Sáu không bỏ cây.

Ông vẫn ra vườn chăm sóc mỗi sáng, dù cây mít đã không còn cho những mùa quả ngọt như xưa.

Năm 1973, có người nói:

“Cây mít già rồi, để nó làm gì nữa. Chắc phải chặt đi thôi.”

Ông lắc đầu:

“Cây mít đã nuôi bao nhiêu người lớn lên, bây giờ nó cần mình hơn bao giờ hết. Đừng vội chặt.”

Năm 1974, cây mít vẫn đứng đó, dù không còn nhiều quả. Thỉnh thoảng, ông Sáu lại ra nhặt những quả chín rụng, dù không có ai đến lấy nữa.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Cây mít của ông Sáu vẫn còn đó, dù không ai đến hái nữa. Nhưng mỗi mùa thu, ông vẫn ra vườn, đứng dưới gốc cây, lặng lẽ nhìn những chiếc lá rơi. Dù không còn quả ngọt, nhưng cây vẫn đứng vững, cành lá vẫn xanh tươi.

Một buổi chiều, con trai ông trở về.

Anh đứng nhìn cây mít:

“Giờ cây mít này không còn ra quả nữa, sao ba còn giữ nó?”

Ông Sáu ngẩng lên nhìn tán lá xanh rợp trên đầu, rồi nói:

“Cây mít không cần ra quả nữa. Nó đã cho quá nhiều rồi. Giờ là lúc mình phải nhớ lại những mùa quả ngọt, để hiểu rằng không phải lúc nào cũng cần phải nhận lại, mà đôi khi, sự tồn tại của nó là một phần của ký ức. Cây mít này không chỉ cho trái, mà còn cho những ngày tháng đã qua, những cuộc đời đã lớn lên dưới bóng của nó.”

Anh im lặng.

Cây mít đứng đó, tán lá xanh mát.

Không còn quả như trước.

Nhưng vẫn giữ lại trong mình một không gian yên bình, nơi mọi người có thể tìm thấy một chút gì đó của thời gian đã qua.

Vì có những cây mít không chỉ để cho trái,

mà để nhắc nhở chúng ta rằng đôi khi, những gì đã cũ, đã không còn như trước, vẫn là một phần quan trọng trong những ký ức không thể phai mờ—một phần của một quá khứ đã từng sống, đã từng tồn tại và nuôi dưỡng bao nhiêu câu chuyện.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn