CÂY NHỊ TRÊN ĐỈNH ĐỒI CHU PONG
CÂY NHỊ TRÊN ĐỈNH ĐỒI CHU PONG
Nhân chứng kể lại: Bác Đinh Văn K'Măng (Cựu chiến binh người Ba Na, Gia Lai)
"Người Ba Na mình đi bộ đội cụ Hồ mang theo cái bụng thẳng và cái tai thích nghe tiếng nhạc rừng. Những năm bám trụ trên đỉnh đồi Chư Pong chống giặc Mỹ càn quét, tiểu đội của mình có một báu vật: cây đàn nhị được làm từ một ống tre già và mặt đàn làm bằng da một con trăn rừng do anh em săn được. Người chơi đàn giỏi nhất là cậu lính trẻ tên văn, quê Nam Định.
Văn là người Kinh, nhưng cái tay gẩy nhị của cậu thì làm cả người Ba Na, người Ê Đê trong đơn vị đều phải khóc. Mỗi lần dứt trận bom, khi khói napan còn khét lẹt trên những thân cây gỗ cháy đen, Văn lại ngồi trên thành chiến hào, kéo đàn. Tiếng nhị của Văn lúc thì réo rắt như tiếng suối chảy, lúc lại trầm buồn như nỗi nhớ mẹ ở quê vùng đồng bằng bãi bồi.
Có đêm, lính Mỹ ở căn cứ phía dưới thung lũng bắn pháo sáng rực trời để dò đường. Tiếng đàn nhị của Văn vẫn cất lên, nương theo gió ngàn bay xa. Anh em nghe tiếng đàn mà quên đi cái đói, quên đi vết thương đang mưng mủ vì thiếu thuốc. Tiếng đàn như có cái phép làm đôi chân bộ đội thêm cứng, cái tay bắn súng thêm trúng.
Văn đã hy sinh trong trận đánh giữ chốt mùa khô năm 1972 khi một quả đạn cối rơi trúng hầm. Cây đàn nhị bị gãy đôi, thân tre sạm đen khói súng. Mình gom nhặt những mảnh vỡ của cây đàn, chôn cùng Văn dưới hốc cây kơ-nia trên đỉnh Chư Pong. Tiếng nhị thời hoa lửa ấy đã hòa vào lòng đất mẹ Tây Nguyên, trở thành một phần ký ức không bao giờ phai nhạt của những người lính năm xưa."



