Cây nhị tự chế từ vỏ lon sữa đặc
Cây nhị tự chế từ vỏ lon sữa đặc
Tại một trạm trung chuyển thương binh giữa rừng già Quảng Trị, không khí lúc nào cũng trầm buồn bởi những tiếng rên rỉ vì đau đớn. Anh nuôi tên Nghĩa, vốn là một người yêu văn nghệ, quyết định phải làm điều gì đó để vực dậy tinh thần cho các đồng đội.
Nghĩa nhặt một vỏ lon sữa đặc đã dùng hết, đục lỗ rồi dùng một thanh tre già làm cần đàn. Sợi dây đàn được anh bện chặt từ những sợi dây phanh xe đạp cũ, còn vĩ kéo là một cành tre dẻo dai buộc chùm lông đuôi ngựa. Chiếc đàn nhị tự chế thô sơ ra đời từ đó.
Chiều chiều, sau khi phát xong cơm nước, Nghĩa lại ngồi ở cửa lán, kéo đàn. Tiếng nhị ngân vang, lúc trầm bổng như tiếng lòng người mẹ, lúc vút cao như tiếng chim rừng. Nghe tiếng đàn, những người thương binh nằm trên võng bỗng vơi bớt cơn đau, họ khẽ hòa giọng hát theo. Khúc nhạc thô sơ ấy trở thành liều thuốc tinh thần vô giá, sưởi ấm những tâm hồn đang chịu nhiều thương tích.



