CÂY NHIỆT ĐỚI GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN
CÂY NHIỆT ĐỚI GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN Giữa đại ngàn Trường Sơn năm ấy, Có một loài cây chẳng biết xanh. Không rễ bám vào lòng đất mẹ, Không hoa thơm, chẳng trái trên cành. Nó đến từ trời cao rơi xuống, Mang hình hài lẩn khuất lá cây. Thân sắt lạnh giấu trong màu cỏ, Tai lắng nghe từng bước chân gầy. Nó không uống sương mai đầu núi, Không nghiêng mình đón nắng ban trưa. Nó chỉ đợi âm vang mặt đất, Để gọi bom trút xuống rừng xưa. Nhưng rừng Việt Nam đâu dễ ngủ, Đất Trường Sơn biết giữ đường đi. Bước
CÂY NHIỆT ĐỚI GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN Giữa đại ngàn Trường Sơn năm ấy, Có một loài cây chẳng biết xanh. Không rễ bám vào lòng đất mẹ, Không hoa thơm, chẳng trái trên cành. Nó đến từ trời cao rơi xuống, Mang hình hài lẩn khuất lá cây. Thân sắt lạnh giấu trong màu cỏ, Tai lắng nghe từng bước chân gầy. Nó không uống sương mai đầu núi, Không nghiêng mình đón nắng ban trưa. Nó chỉ đợi âm vang mặt đất, Để gọi bom trút xuống rừng xưa. Nhưng rừng Việt Nam đâu dễ ngủ, Đất Trường Sơn biết giữ đường đi. Bước



