Cây Phượng Và Lời Hứa Tuổi Hai Mươi
Cây Phượng Và Lời Hứa Tuổi Hai Mươi
Giữa sân trường cấp ba của huyện có một cây phượng già.
Mùa hè nào nó cũng nở đỏ rực.
Đến nay, cây phượng ấy đã hơn nửa thế kỷ tuổi.
Ít ai biết rằng dưới tán cây đó từng có một lời hứa được nói ra vào mùa hè năm 1972.
Hôm ấy là ngày tổng kết cuối năm.
Nhóm bạn năm người ngồi dưới gốc phượng nhìn những cánh hoa đỏ rơi đầy sân.
Họ vừa thi xong.
Tương lai còn ở phía trước.
Nhưng chiến tranh đã ở rất gần.
Trong số năm người ấy, ba người nhận giấy báo nhập ngũ ngay sau mùa hè.
Một người sẽ học sư phạm.
Một người ở lại làm ruộng giúp gia đình.
Trước lúc chia tay, họ khắc lên thân cây một dòng chữ nhỏ:
"Hòa bình gặp lại."
Tuổi trẻ luôn tin vào những lời hẹn.
Họ cũng vậy.
Ngày lên đường, cả năm người đều nghĩ rồi sẽ có lúc ngồi lại dưới gốc phượng này.
Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng chiều lòng người.
Hai người đã hy sinh.
Một người mất tích.
Chỉ còn hai người trở về.
Năm 1995, nhân dịp trường tổ chức kỷ niệm, hai người bạn cũ tìm lại gốc phượng.
Dòng chữ năm xưa vẫn còn mờ mờ trên thân cây.
Họ đứng rất lâu dưới tán lá.
Không ai nói gì.
Bởi có những nỗi nhớ không thể diễn tả bằng lời.
Gió thổi qua làm những cánh phượng rơi xuống vai họ.
Giống hệt mùa hè năm nào.
Chỉ khác là tuổi hai mươi đã ở lại rất xa trong ký ức.



