Cây Sa Mộc Già Trên Đỉnh Núi
Trên một ngọn đồi cao của Sơn Lương có một cây sa mộc rất lớn.
Thân cây to đến mức ba người ôm không xuể. Rễ cây bám sâu vào lòng đất, còn tán lá thì vươn rộng che mát cả một khoảng đồi.
Người dân trong bản gọi nó là "Cây Sa Mộc Già".
Các cụ cao niên kể rằng khi họ còn nhỏ, cây đã đứng ở đó rồi.
Nó chứng kiến biết bao mùa lúa chín, bao mùa xuân đi qua và bao đổi thay của bản làng.
Trong bản có cậu bé tên Pao.
Mỗi lần chăn trâu trên đồi, Pao đều thích ngồi dưới gốc sa mộc.
Một hôm, cậu hỏi ông nội:
– Ông ơi, vì sao cây này sống lâu thế?
Ông nội vuốt chòm râu bạc rồi đáp:
– Vì nó biết đứng vững trước giông bão.
Pao ngẫm nghĩ mãi mà chưa hiểu.
Năm ấy, một trận bão lớn kéo về Sơn Lương.
Gió gào thét suốt đêm.
Nhiều cây nhỏ trên đồi bị quật ngã.
Một số mái nhà trong bản cũng bị tốc mái.
Sáng hôm sau, Pao vội chạy lên đồi.
Cậu thấy cây sa mộc già vẫn đứng đó.
Một vài cành lớn bị gãy.
Lá rụng đầy quanh gốc.
Nhưng thân cây vẫn hiên ngang hướng lên trời.
Pao ngạc nhiên.
Cậu chạy về kể với ông nội.
Ông mỉm cười:
– Con thấy không, sức mạnh không phải là không bao giờ bị tổn thương. Sức mạnh là sau giông bão vẫn có thể đứng dậy.
Những lời ấy theo Pao suốt nhiều năm.
Rồi Pao lớn lên.
Sau khi học xong đại học, cậu trở về công tác tại quê hương.
Đúng lúc ấy, Sơn Lương gặp nhiều khó khăn.
Một số thanh niên rời quê đi làm ăn xa.
Nhiều diện tích sản xuất chưa hiệu quả.
Đời sống bà con còn nhiều vất vả.
Có người nói:
– Quê mình nghèo thế này, cố gắng cũng chẳng thay đổi được bao nhiêu.
Nhưng Pao không nghĩ vậy.
Cậu nhớ đến cây sa mộc già.
Nhớ đến những cơn bão mà cây đã vượt qua.
Pao cùng chính quyền địa phương vận động người dân phát triển các mô hình kinh tế mới.
Thanh niên được hướng dẫn kỹ thuật sản xuất.
Nhiều con đường được mở rộng.
Những khu đồi trước đây bỏ hoang dần được phủ xanh.
Công việc không phải lúc nào cũng thuận lợi.
Có những lần thất bại.
Có những lúc tưởng chừng phải bỏ cuộc.
Nhưng mỗi khi nản lòng, Pao lại lên đỉnh đồi ngồi dưới gốc sa mộc.
Nhìn thân cây sừng sững giữa mây trời, cậu lại có thêm niềm tin.
Mười năm sau, Sơn Lương đổi thay từng ngày.
Những ngôi nhà mới mọc lên.
Những con đường bê tông nối dài đến các bản xa.
Tiếng cười trẻ em vang lên từ những ngôi trường khang trang hơn.
Một chiều cuối năm, Pao đưa con trai mình lên thăm cây sa mộc già.
Cậu bé ngước nhìn thân cây khổng lồ rồi hỏi:
– Bố ơi, tại sao mọi người quý cây này thế?
Pao nhìn lên những tán lá đang rung nhẹ trong gió.
Anh mỉm cười:
– Vì cây đã dạy cho người Sơn Lương một điều rất quan trọng.
– Điều gì hả bố?
– Dù gặp khó khăn đến đâu, chỉ cần bền bỉ và không từ bỏ, chúng ta sẽ đứng vững như cây sa mộc này.
Gió núi thổi qua.
Những chiếc lá khẽ xào xạc như đang kể lại câu chuyện của bao thế hệ.
Cây sa mộc già vẫn lặng lẽ đứng đó.
Không nói một lời.
Nhưng bằng sự hiện diện của mình, nó đã trở thành biểu tượng cho ý chí, nghị lực và khát vọng vươn lên của người dân Sơn Lương qua bao năm tháng.



