CÂY SAO TRÊN ĐỒI CHUÔNG GIÓ
Trên đồi Chuông Gió thuộc vùng trung du Nghĩa Hưng, có một cây sao già đứng đơn độc giữa gió. Người ta bảo cây ấy mọc từ năm 1965, khi trận đánh đầu tiên nổ ra. Hồi đó, bên gốc cây có hầm trú ẩn của tiểu đội du kích. Trong đội có cô Nhàn – cô gái tóc dài, tay bắn giỏi, hát hay. Cô thường ngồi tựa gốc sao mỗi tối, cầm khèn thổi khúc ru cho đồng đội. Một đêm, bom rơi sát, hầm sập. Khi người ta đào lên, tất cả đều hy sinh, chỉ còn chiếc khèn cong và mảnh vải đỏ thắt ở cành sao. Sau hòa bình, người ta dựng bia tưởng niệm. Cây sao lớn dần, thân xù xì, cành tỏa rợp. Mỗi khi gió thổi, lá sao phát ra tiếng lao xao như chuông nhỏ, dân quanh vùng gọi là “đồi Chuông Gió”. Nhiều người đi qua, nghe thấy âm thanh ấy đều dừng lại khấn. Có hôm, mưa đổ, tiếng lá dày như tiếng trống, người già bảo: “Cô Nhàn đang hát đấy.” Nay, đồi ấy xanh um, chim về nhiều, nhưng đêm xuống, nếu ai ngồi yên, vẫn thấy tiếng khèn nhỏ vang trong gió, réo rắt mà buồn. Người ta tin rằng cô gái năm nào chưa đi xa, vẫn ngồi đó, giữ cho đồi khỏi quên tiếng hát giữa chiến tranh.


