Bài viết

CÂY SỐ CŨ BÊN ĐƯỜNG

Trong nhiều năm làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn, bác Trần Văn Dũng luôn nhớ về một cây số cũ nằm bên đường. Đó là địa điểm quen thuộc mà nhiều đoàn xe thường dừng chân nghỉ ngắn trước khi tiếp tục hành trình.

Thanh Hóa09/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời gian trôi qua thật nhanh.

Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.

Mái tóc của bác Trần Văn Dũng đã bạc trắng.

Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.

Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng lái xe trên tuyến đường Trường Sơn, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.

Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.

Đối với bác Dũng, cây số cũ bên đường là ký ức không thể nào quên.

Nhiều người sẽ nghĩ đó chỉ là một cột mốc bình thường.

Một vật vô tri nằm lặng lẽ giữa núi rừng.

Nhưng với những người lính vận tải năm ấy, nó lại mang nhiều ý nghĩa đặc biệt.

Đó là dấu hiệu cho biết một chặng đường đã đi qua.

Là điểm hẹn quen thuộc của những đoàn xe.

Và là nơi lưu giữ rất nhiều kỷ niệm.

Cây số ấy nằm bên một đoạn đường khá bằng phẳng.

Sau nhiều giờ vượt dốc và băng qua những cung đường hiểm trở, các đoàn xe thường tranh thủ dừng lại ít phút tại đây.

Không phải để nghỉ ngơi lâu.

Mà chỉ để kiểm tra phương tiện.

Uống vội ngụm nước.

Rồi tiếp tục lên đường.

Bác Dũng không nhớ chính xác mình đã dừng lại nơi ấy bao nhiêu lần.

Chỉ biết rằng mỗi khi nhìn thấy cột mốc quen thuộc hiện ra trong ánh đèn xe, trong lòng lại có cảm giác gần gũi khó tả.

Như gặp lại một người bạn cũ giữa rừng sâu.

Có những đêm trời rất lạnh.

Sương phủ kín mặt đường.

Các chiến sĩ ngồi bên nhau vài phút.

Hỏi thăm nhau đôi câu.

Rồi lại tiếp tục công việc.

Có những hôm trời mưa.

Đất đỏ bám đầy bánh xe.

Mọi người tranh thủ lau kính chắn gió.

Kiểm tra lốp xe.

Kiểm tra hàng hóa.

Ai cũng làm việc rất nhanh.

Bởi thời gian không cho phép chậm trễ.

Điều khiến bác nhớ nhất là những câu chuyện giản dị bên cột mốc ấy.

Có người kể về quê hương.

Có người nhắc đến cánh đồng lúa đang vào mùa gặt.

Có người kể về mẹ già đang chờ tin con.

Những câu chuyện ngắn ngủi nhưng đủ làm ấm lòng người lính giữa chiến trường.

Có lần một đồng đội trẻ mang theo bức thư vừa nhận được từ gia đình.

Trong lúc nghỉ chân, anh đọc cho mọi người nghe vài dòng.

Không ai nói gì nhiều.

Nhưng ai cũng mỉm cười.

Bởi ai cũng hiểu cảm giác nhớ nhà trong những năm tháng xa quê.

Thời gian trôi đi.

Nhiều người đã chuyển đơn vị.

Nhiều người hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về quê hương.

Nhưng cây số cũ vẫn lặng lẽ đứng đó.

Chứng kiến biết bao đoàn xe đi qua.

Chứng kiến biết bao người lính đã dành tuổi trẻ của mình cho những con đường vận tải.

Sau ngày đất nước hòa bình, bác Dũng có dịp trở lại tuyến đường năm xưa.

Cảnh vật đã đổi khác nhiều.

Con đường rộng hơn.

Cuộc sống yên bình hơn.

Nhưng trong ký ức của bác, cây số cũ ấy vẫn hiện lên nguyên vẹn.

Đó không chỉ là một cột mốc.

Mà là một phần của tuổi trẻ.

Một phần của những năm tháng không thể nào quên.

Nhiều năm sau, khi kể lại câu chuyện về cây số cũ bên đường, bác Dũng vẫn giữ nguyên sự xúc động như ngày nào.

Bác thường nói:

“Có những nơi rất nhỏ bé, nhưng lại chứa đựng cả một quãng đời của con người.”

Và ký ức về cây số cũ giữa tuyến đường Trường Sơn vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính vận tải Trần Văn Dũng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn