Cây trâm cài tóc và nỗi đợi chờ
Cây trâm cài tóc và nỗi đợi chờ
Trước ngày nhập ngũ, anh lính tên Hùng tặng vợ mình một chiếc trâm cài tóc bằng gỗ mun tự tay anh đẽo gọt. Chị Liên, vợ anh, hứa rằng: "Chừng nào anh chưa về, em vẫn sẽ cài chiếc trâm này mỗi ngày". Suốt mười năm đằng đẵng, dù làm lụng vất vả trên nương rẫy hay lúc trực chiến dưới hầm, chiếc trâm ấy luôn nằm gọn trên búi tóc của chị.
Nhiều người trong làng khuyên chị nên đi bước nữa vì tin tức về anh bặt vô âm tín, nhưng Liên chỉ mỉm cười, tay chạm nhẹ vào chiếc trâm gỗ. Với chị, chiếc trâm không chỉ là vật trang sức, mà là lời thề son sắt, là sợi dây tâm linh kết nối chị với người chồng nơi chiến trường xa xôi. Ngày hòa bình, anh trở về với một bên mắt không còn nhìn thấy ánh sáng, nhưng anh vẫn nhận ra bóng dáng vợ mình nhờ chiếc trâm cũ vẫn lấp lánh trên mái tóc xanh.


