Bài viết

Cây tre bên hầm bom

Ở một làng nhỏ ven chân đồi thuộc Đông Lương, có một gốc tre già đứng lặng lẽ bên hầm bom cũ, cành lá vẫn xanh mướt giữa những năm tháng hòa bình. Người dân trong làng vẫn kể lại rằng, gốc tre ấy từng che chắn cho bao chiến sĩ và dân công xung phong tránh khỏi những trận pháo khốc liệt. Hôm Đoàn phường dẫn đoàn viên về thăm, bác Tám – cựu dân công – đưa mọi người lại gần gốc tre, giọng trầm nhưng đầy xúc cảm: “Ngày xưa, tụi tui đào hầm ngay dưới gốc tre ni. Khi bom rơi, tre lay động theo, vừa ch

Quảng Trị03/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một làng nhỏ ven chân đồi thuộc Đông Lương, có một gốc tre già đứng lặng lẽ bên hầm bom cũ, cành lá vẫn xanh mướt giữa những năm tháng hòa bình. Người dân trong làng vẫn kể lại rằng, gốc tre ấy từng che chắn cho bao chiến sĩ và dân công xung phong tránh khỏi những trận pháo khốc liệt. Hôm Đoàn phường dẫn đoàn viên về thăm, bác Tám – cựu dân công – đưa mọi người lại gần gốc tre, giọng trầm nhưng đầy xúc cảm: “Ngày xưa, tụi tui đào hầm ngay dưới gốc tre ni. Khi bom rơi, tre lay động theo, vừa che mưa bom vừa làm dấu hiệu cho đồng đội biết hầm còn an toàn”. Bác Tám kể, có một lần, một tốp dân công trẻ đang mang gạo vượt qua đồi, bỗng pháo địch bắn ào ào. Mọi người lao vào hầm nhưng một cô gái mới 16 tuổi bị kẹt ngoài, đứng run sợ giữa mưa bom. Không chút do dự, bác Tám đã lao ra, kéo cô gái vào hầm, che chắn bằng thân tre. Cú nổ gần đến mức khiến bụi đất phủ trắng mặt mọi người, nhưng họ sống sót nhờ cây tre già đứng đó. Cô gái ấy, sau trận ấy, luôn giữ chiếc lá tre khô làm kỷ niệm, và kể rằng: “Tre đã ôm chúng tôi như mẹ ôm con giữa bão táp”. Nhiều năm sau hòa bình, cây tre vẫn đứng đó, như chứng nhân im lặng cho lòng dũng cảm và tinh thần đồng đội. Các đoàn viên đứng quanh gốc tre, nhìn những vết sẹo nhỏ trên thân tre – tưởng chừng là vết cắt, vết cháy – nhưng bác Tám bảo đó là “vết thời gian và hy sinh”. Một bạn trẻ khẽ nói: “Cây tre mà còn đứng vững, thì chúng con cũng phải học cách đứng vững trong cuộc đời này, dù bao thử thách bủa vây”. Trước khi ra về, đoàn viên đặt một bó hoa nhỏ bên gốc tre, để tưởng nhớ những người đã từng che chắn cho quê hương, cho đồng đội và cho cả những bước chân thanh niên hôm nay có thể đi giữa ánh nắng bình yên. Gió chiều thổi qua, tre kẽo kẹt như thở cùng những câu chuyện chưa từng phai, nhắc nhở rằng hy sinh đôi khi thầm lặng, nhưng sức mạnh và tình yêu quê hương thì vĩnh cửu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn