CÂY TRE TRƯỚC NHÀ
Ông Lê Nhật Khải, thương binh hạng 2/4, kể rằng trước ngày lên đường, cha ông đưa cho ông một đoạn tre nhỏ, dài hơn gang tay. Cha nói: “Tre chịu nắng, chịu gió, chịu sương. Con cũng phải vậy.” Đoạn tre theo ông suốt từ Quảng Trị đến Tây Nguyên. Có lần bị thương ở chân, không đi nổi, ông dùng chính đoạn tre đó làm nẹp tạm để tiếp tục chạy về tuyến sau. Chiến tranh kết thúc, ông đem nó về cắm trước sân nhà. Nhiều năm sau, từ mảnh tre nhỏ, chồi mọc lên thành bụi tre cao gần 10 mét. Ông Khải bả
Ông Lê Nhật Khải, thương binh hạng 2/4, kể rằng trước ngày lên đường, cha ông đưa cho ông một đoạn tre nhỏ, dài hơn gang tay.
Cha nói:
“Tre chịu nắng, chịu gió, chịu sương. Con cũng phải vậy.”
Đoạn tre theo ông suốt từ Quảng Trị đến Tây Nguyên. Có lần bị thương ở chân, không đi nổi, ông dùng chính đoạn tre đó làm nẹp tạm để tiếp tục chạy về tuyến sau.
Chiến tranh kết thúc, ông đem nó về cắm trước sân nhà.
Nhiều năm sau, từ mảnh tre nhỏ, chồi mọc lên thành bụi tre cao gần 10 mét.
Ông Khải bảo:
“Cây tre đứng thẳng được, là vì bao năm đó tôi không dám gục xuống.”


