Sức mạnh phi thường
Chiến dịch Điện Biên Phủ là bản anh hùng ca bất diệt được viết nên bởi máu xương, mồ hôi và nước mắt của toàn dân tộc. Trong bản hùng ca ấy, có một lực lượng tuy thầm lặng nhưng đóng vai trò vô cùng quan trọng, đó chính là thanh niên xung phong.
Họ - những chàng trai, cô gái tuổi mười tám, đôi mươi, với trái tim rực lửa yêu nước và tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" – đã không quản gian khổ, hiểm nguy, ngày đêm bám trụ nơi tuyến đầu, đảm bảo huyết mạch giao thông, vận chuyển lương thực, đạn dược, tải thương, góp phần không nhỏ vào thắng lợi vĩ đại của dân tộc. Trong lực lượng đó, có cựu nữ thanh niên xung phong Trần Thị Nhĩ (SN 1935, quê Thanh Hoá) hiện trú tại Tổ 10, phường Tân Thanh, thành phố Điện Biên Phủ, Điện Biên
Không chỉ đảm bảo giao thông, những nữ thanh niên xung phong như bà Nhĩ còn trực tiếp tham gia vận chuyển. "Vai đeo 20 cân gạo, tay xách 10 cân muối, vượt qua bom đạn của địch", bà Nhĩ bồi hồi nhớ lại. Hình ảnh những cô gái nhỏ bé gồng gánh những vật nặng gấp nhiều lần trọng lượng cơ thể, băng qua những cung đường cheo leo, dưới làn mưa bom, đã trở thành biểu tượng cho ý chí và nghị lực phi thường.
"Chúng tôi phải khoét núi làm đường, đào hầm trú ẩn. Nằm ngủ dưới hầm ẩm thấp, muỗi đốt. Có khi mấy ngày không có cơm ăn, phải ăn củ rừng, lá rừng. Rồi chấy rận đầy người, sốt rét rừng hành hạ. Cơm thì chỉ là những nắm cơm vắt, ăn với muối vừng, có khi chẳng có gì”, bà kể.
Đối mặt với bom đạn nổ ngay bên cạnh, nỗi sợ là có thật. Nhưng tinh thần "đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên" đã thôi thúc tất cả vượt qua. Giữa muôn vàn gian khó ấy, tình đồng đội, sự sẻ chia, động viên lẫn nhau đã trở thành liều thuốc tinh thần quý giá. Đau thương nhất là khi chứng kiến đồng đội hy sinh ngay trước mắt. Nỗi đau ấy không làm họ chùn bước, mà ngược lại, càng hun đúc thêm ý chí chiến đấu.
Sau những ngày tháng gian khổ, khi chiến thắng Điện Biên Phủ vang dội, niềm vui vỡ òa. “Ôi giời ôi là khóc, vừa khóc vừa vỗ tay”, bà Nhĩ xúc động nhớ lại. Niềm tin vững vàng vào ngày toàn thắng đã trở thành hiện thực.
Trở về từ chiến trường Điện Biên Phủ, bà Trần Thị Nhĩ tiếp tục cuộc sống đời thường tại thành phố Điện Biên Phủ. Nhưng những ký ức về một thời hoa lửa, về những người đồng đội đã cùng kề vai sát cánh, về sự hy sinh anh dũng của biết bao người con ưu tú của dân tộc vẫn luôn khắc sâu trong tâm trí bà. Mỗi dịp kỷ niệm chiến thắng, lòng bà lại bồi hồi, xúc động. Bà thường xuyên thăm viếng các nghĩa trang liệt sĩ, lên tượng đài thắp hương tưởng nhớ các anh hùng, trong đó có người anh của bà.
Dù tuổi đã cao, sức khỏe không còn như xưa, nhưng ngọn lửa nhiệt huyết, tinh thần của người thanh niên xung phong năm nào dường như vẫn vẹn nguyên trong bà. Ánh mắt bà vẫn sáng lên niềm tự hào khi kể về những ngày tháng hào hùng ấy.



