CÂY XOÀI TRƯỚC SÂN
Nguyễn Thị Yến Nhi
Một chàng trai trước ngày lên đường đã trồng một cây xoài trước sân.
Mẹ hỏi:
“Trồng làm gì?”
Anh nói:
“Sau này có quả thì mẹ ăn.”
Mẹ cười:
“Đợi đến lúc có quả chắc lâu lắm.”
Anh đáp:
“Con sẽ về kịp.”
Cây xoài lớn dần.
Nhưng người con không trở về.
Năm đầu tiên cây ra hoa.
Người mẹ đứng dưới gốc cây rất lâu.
Năm sau, cây bắt đầu có quả.
Bà hái những quả đầu tiên, đặt lên bàn thờ.
“Con trồng đấy.”
Cứ mỗi mùa xoài, bà lại để dành những quả ngon nhất.
Con cháu lớn lên dưới bóng cây.
Có người từng hỏi:
“Bà sao không chặt cây, nó già rồi?”
Bà lắc đầu:
“Cây này con tôi trồng.”
Nhiều năm sau, người mẹ mất.
Cây xoài vẫn còn.
Con cháu chăm sóc nó.
Mỗi mùa quả chín, chúng lại nhớ câu chuyện về người đã trồng cây.
Một cái cây có thể sống hàng chục năm.
Nhưng điều đáng quý hơn là nó đã trở thành một phần ký ức của gia đình.
Người con không thể nhìn thấy cây trưởng thành.
Không thể ăn quả do chính mình trồng.
Nhưng mỗi mùa cây ra trái, gia đình lại nhớ đến anh.
Có lẽ đó là một trong những cách đẹp nhất để một người tiếp tục hiện diện.
Không phải bằng tượng đài.
Mà bằng một cái cây lớn lên cùng quê hương.



