CCB (1)
Em là một học sinh được sinh ra và lớn lên trong những năm tháng đất nước yên bình. Chiến tranh đối với em trước đây chỉ là những bài học trong sách giáo khoa. Nhưng hôm nay, khi được ngồi lắng nghe câu chuyện thời hoa lửa của cựu chiến binh Trần Văn Nhung, người con của xã Quảng Văn từng tham gia chiến đấu ở chiến trường miền Nam, em mới thật sự cảm nhận được sự khốc liệt và thiêng liêng của những năm tháng ấy
Em là một học sinh được sinh ra và lớn lên trong những năm tháng đất nước yên bình. Chiến tranh đối với em trước đây chỉ là những bài học trong sách giáo khoa. Nhưng hôm nay, khi được ngồi lắng nghe câu chuyện thời hoa lửa của cựu chiến binh Trần Văn Nhung, người con của xã Quảng Văn từng tham gia chiến đấu ở chiến trường miền Nam, em mới thật sự cảm nhận được sự khốc liệt và thiêng liêng của những năm tháng ấy.
Trong buổi gặp mặt truyền thống của nhà trường, em được ngồi ngay hàng ghế đầu, chăm chú lắng nghe ông Trần Văn Nhung kể chuyện. Dáng người ông đã gầy đi theo năm tháng, mái tóc bạc phơ, nhưng giọng nói vẫn trầm ấm và đầy cảm xúc. Mỗi lời kể của ông như đưa em trở về những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi cả dân tộc cùng đứng lên bảo vệ Tổ quốc.
Ông kể rằng ngày rời quê hương Quảng Văn để lên đường vào chiến trường miền Nam, ông còn rất trẻ. Trên vai ông là ba lô người lính, trong tim là nỗi nhớ gia đình nhưng lớn hơn cả là khát vọng được góp sức mình cho đất nước. Những chặng đường hành quân gian nan, băng rừng, vượt suối, đối mặt với bom đạn và đói rét đã trở thành ký ức không thể nào quên trong cuộc đời người lính.
Ở chiến trường miền Nam, cuộc sống của các chiến sĩ vô cùng vất vả. Ông kể có những ngày phải chiến đấu liên tục, ăn cơm vắt, uống nước suối, ngủ giữa rừng sâu. Bom đạn kẻ thù nổ ngay bên tai, đồng đội ngã xuống trước mắt. Mỗi lần kể đến đây, giọng ông chùng lại, cả hội trường lặng đi. Em cảm nhận rõ nỗi đau mất mát, nhưng cũng thấy được tinh thần kiên cường và tình đồng chí thiêng liêng đã giúp họ vượt qua tất cả.
Điều khiến em xúc động nhất là khi ông nói rằng, dù trong hoàn cảnh nguy hiểm đến đâu, các chiến sĩ vẫn luôn động viên nhau cố gắng, tin tưởng vào ngày đất nước thống nhất. Chính niềm tin ấy đã giúp họ đứng vững giữa mưa bom bão đạn và tiếp tục chiến đấu cho đến ngày chiến thắng.
Câu chuyện của cựu chiến binh Trần Văn Nhung khép lại, nhưng trong lòng em vẫn còn nguyên những cảm xúc khó tả. Em hiểu rằng hòa bình hôm nay là thành quả của biết bao sự hy sinh thầm lặng. Ngồi nghe ông kể chuyện, em càng thêm kính trọng và biết ơn thế hệ cha anh. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện bản thân, để mai này trở thành người có ích cho xã hội, xứng đáng với những năm tháng thời hoa lửa mà các cựu chiến binh đã đi qua.


