Bài viết

CCB

Em là một học sinh được sinh ra và lớn lên trong thời bình, khi đất nước không còn tiếng bom rơi, đạn nổ. Nhưng mỗi khi được nghe các cựu chiến binh kể chuyện, em lại cảm nhận rõ hơn những năm tháng chiến tranh gian khổ mà thế hệ cha anh đã trải qua. Trong buổi giao lưu truyền thống tại địa phương, em rất xúc động khi được nghe câu chuyện thời hoa lửa của cựu chiến binh Trần Văn Đồn, người con ưu tú của xã Quảng Văn, từng tham gia chiến đấu ở chiến trường miền Nam

Quảng Trị23/01/2026Nguyễn Hà My (Đoàn xã Nam Gianh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Em là một học sinh được sinh ra và lớn lên trong thời bình, khi đất nước không còn tiếng bom rơi, đạn nổ. Nhưng mỗi khi được nghe các cựu chiến binh kể chuyện, em lại cảm nhận rõ hơn những năm tháng chiến tranh gian khổ mà thế hệ cha anh đã trải qua. Trong buổi giao lưu truyền thống tại địa phương, em rất xúc động khi được nghe câu chuyện thời hoa lửa của cựu chiến binh Trần Văn Đồn, người con ưu tú của xã Quảng Văn, từng tham gia chiến đấu ở chiến trường miền Nam.

Ông Trần Văn Đồn kể rằng, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ông đã tình nguyện lên đường nhập ngũ dù tuổi đời còn rất trẻ. Ngày chia tay quê hương Quảng Văn để vào chiến trường miền Nam, ông mang theo trong tim nỗi nhớ gia đình nhưng trên hết là tinh thần yêu nước và quyết tâm giải phóng dân tộc. Chuyến hành quân dài dằng dặc, băng rừng, vượt suối, đối mặt với biết bao khó khăn và nguy hiểm.

Ở chiến trường miền Nam, cuộc sống của người lính vô cùng gian khổ. Ông kể có những ngày phải chiến đấu liên tục trong mưa bom bão đạn, ăn cơm vắt, ngủ rừng, lấy đất làm giường và bầu trời làm mái nhà. Kẻ thù luôn rình rập, cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Thế nhưng, điều giúp ông và đồng đội vững vàng chính là tình đồng chí, đồng đội keo sơn, luôn sẵn sàng che chở và hy sinh vì nhau.

Có lần, trong một trận đánh ác liệt, đơn vị của ông bị địch bao vây. Dù bị thương, ông vẫn cùng đồng đội kiên cường chiến đấu để bảo vệ vị trí và cứu các chiến sĩ bị thương. Khi nhắc đến những người đồng đội đã anh dũng hy sinh nơi chiến trường miền Nam, giọng ông chùng xuống, ánh mắt xa xăm. Em cảm nhận được nỗi đau, sự mất mát nhưng cũng thấy rõ niềm tự hào trong ánh mắt của người lính năm xưa.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, ông Trần Văn Đồn trở về quê hương Quảng Văn. Chiến tranh đã lùi xa nhưng những ký ức thời hoa lửa vẫn còn in đậm trong tâm trí ông. Trở về đời thường, ông luôn gương mẫu trong lao động, tích cực tham gia các phong trào của địa phương và thường xuyên kể lại cho thế hệ trẻ nghe về những năm tháng chiến đấu gian khổ, để chúng em hiểu và trân trọng hòa bình hôm nay.

Nghe câu chuyện của ông Trần Văn Đồn, em cảm thấy vô cùng biết ơn và tự hào. Em hiểu rằng cuộc sống yên bình mà chúng em đang có được là kết quả của sự hy sinh to lớn của các thế hệ đi trước. Là một học sinh, em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức và sống có ích, để xứng đáng với những gì mà các cựu chiến binh đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân và máu xương của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn