CCB Bùi Văn Vinh
CCB Bùi Văn Vinh
Là lính trinh sát thời chống Mỹ, trở về địa phương, ông Bùi Anh Vinh lần lượt làm tổ trưởng tổ dân phố, trưởng ban điều hành khu phố, bí thư chi bộ khu phố. Ông nay 68 tuổi, là Bí thư Chi bộ khu phố 41, phường Long Bình. Dù đã rời xa chiến trường hàng chục năm, ánh mắt ông vẫn vẹn nguyên sự cương nghị của người lính đi qua lửa đạn, trái tim vẫn ấm áp, tận tụy với cộng đồng.
Khu phố 41 có hơn 95% dân số là giáo dân. Để vận động người dân chấp hành các chủ trương, chính sách, ông chọn cách làm cùng dân, lắng nghe và thuyết phục họ bằng tình cảm chân thành. Ông gương mẫu thực hiện rồi vận động dân cùng làm, như treo cờ Tổ quốc trong những ngày lễ lớn, ủng hộ quỹ khuyến học, mua bảo hiểm y tế cho người nghèo. Trong thời gian xảy ra dịch COVID-19, ông cùng giáo dân thức trắng nhiều đêm để phân loại, đóng gói nhu yếu phẩm, sau đó mang đến từng nhà hỗ trợ.
Năm 1964, giặc Mỹ mang bom đánh phá miền Bắc, nhiều gia đình cán bộ phải gửi con vào trường thiếu sinh quân để yên tâm ra trận. Khi đó 7 tuổi, ông Vinh cũng được gửi vào trường thiếu sinh quân, làm quen với nếp sống kỷ luật quân ngũ: sáng dậy tập thể dục, gấp chăn màn vuông vắn, sau đó vừa học chữ, vừa học quân sự. Ông kể, tuổi thơ của mình gắn với đơn vị nhiều hơn với gia đình.
Năm 1975, vừa tròn 18 tuổi, ông Vinh chính thức nhập ngũ, làm lính trinh sát, bắt đầu những tháng ngày hành quân xuyên rừng vào Nam, trên vai gùi 30 - 40kg quân trang, lương thực. Đoàn hành quân phải chống chọi với cái rét thấu xương giữa rừng sâu, băng qua mưa lũ, bị sốt rét rừng hành hạ đến kiệt sức. Ông và đồng đội còn phải nhận nhiệm vụ đánh chiếm đầu cầu, vốn được coi là nhiệm vụ cảm tử. Trước giờ xuất quân, cả đơn vị thường tổ chức lễ truy điệu cho chính những người còn sống.
Cảm giác vừa hành quân vừa mang trong lòng “tấm giấy báo tử” của chính mình là ký ức ám ảnh, theo ông suốt đời. Ông bùi ngùi: “Bao nhiêu đồng đội đã nằm lại nơi rừng núi, nơi chiến trường khốc liệt, còn mình may mắn sống sót trở về. Đó vừa là niềm hạnh phúc, vừa là nỗi day dứt khôn nguôi. Chính vì vậy, khi hòa bình lập lại, tôi nguyện phải tiếp tục cống hiến, tiếp tục sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống”.



