Cựu chiến binh

CCB DƯƠNG VĂN MẲN

Lào Cai17/06/2026Lý Thị Thìn (ĐOÀN XÃ THƯỢNG HÀ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ngày 20/10/1949 tại xã Hải Đường, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định, cụ Đỗ Thị Mận – người con gái nhỏ bé của quê hương đồng bằng Bắc Bộ – đã dành trọn tuổi xuân của mình cho Tổ quốc trong những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất (Năm 1965 là năm khởi đầu cho chiến lược "Chiến tranh cục bộ" của đế quốc Mỹ ở miền Nam Việt Nam và cuộc chiến tranh phá hoại lần thứ nhất bằng không quân và hải quân ở miền Bắc. Trước đó, Mỹ đã buộc phải chuyển sang chiến lược này sau khi chiến lược "Chiến tranh đặc biệt" thất bại hoàn toàn. Ở miền Nam: Mỹ đổ ồ ạt quân chiến đấu Mỹ và đồng minh vào miền Nam để thực hiện chiến lược "Chiến tranh cục bộ" với mục tiêu "tìm và diệt" lực lượng chủ lực của ta, và bình định miền Nam. Ở miền Bắc: Mỹ bắt đầu sử dụng lực lượng không quân và hải quân để mở rộng chiến tranh, đánh phá miền Bắc nhằm uy hiếp tinh thần kháng chiến của nhân dân ta).

Tuổi 16 ra đi vì Tổ quốc Ngày 26/6/1965, khi mới vừa 16 tuổi, cô gái Đỗ Thị Mận cùng các anh chị em trong xã lên đường gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, rời quê Hải Đường, hành quân bộ lên huyện Hải Hậu, rồi tiếp tục đi tới Ninh Bình. Ngay trong ngày đầu tiên đặt chân đến Ninh Bình, Tiểu đội C274 của cô bị máy bay Mỹ ném bom tại khu vực núi đá vôi. Đó là lần đầu tiên cô Mận cùng đồng đội đối mặt với cái chết. Cụ kể lại, tất cả đều chỉ mới mười sáu, đôi mươi – ai nấy run sợ, nhưng vẫn gắng giữ vững tinh thần. Trước lúc lên đường, người anh trai của cụ đã dặn: “Đã đi chiến đấu, phải cố gắng đến cùng, không được nản chí, không được đảo ngũ.” Chính lời dặn đó đã tiếp thêm sức mạnh cho cô gái trẻ trong suốt những năm tháng khốc liệt sau này.

Hành quân gian khổ – tuổi trẻ giữa bom đạn Từ Ninh Bình, đơn vị của cô tiếp tục hành quân vào Nghệ An, bám trụ suốt 7 tháng. Nhiệm vụ của họ là lấp hố bom, tải đạn, bảo vệ đường, san lấp tuyến Hương Khê, đảm bảo cho giao thông, tiếp vận ra tiền tuyến được thông suốt. Sau đó, cô Mận cùng đồng đội chuyển đến Hang Ninh Cầm và bám trụ tại đây suốt 1 năm trời, giữa muôn vàn gian khổ, hiểm nguy. Đến cuối năm 1966, đơn vị di chuyển vào Hà Tĩnh, rồi năm 1967 lại tiếp tục tiến vào Quảng Bình – nơi địch đánh phá dữ dội nhất miền Trung khi ấy. Máy bay Mỹ liên tục rải bom, phá hủy cầu đường, kho tàng; những người thanh niên xung phong như cô Mận đã trở thành “những con đường sống” cho hậu phương chi viện tiền tuyến.

Vết thương không lành trong khói lửa: “Ngày 24/4/1968, trong một trận đánh phá ác liệt, cô bị thương nặng: gãy hai xương sườn, tổn thương phổi và cổ”. Do bom đạn liên tục, cô không được đưa vào viện kịp thời, phải nằm điều trị dã chiến suốt hai tháng. Khi xuất viện, sức khỏe suy yếu, cô không thể tiếp tục trực tiếp làm nhiệm vụ ngoài chiến trường. Tiếp tục cống hiến trong hậu phương. Dù mang thương tật, cô Mận không lùi bước. Cô tiếp tục phục vụ tại Quân nhu ở Hà Nội, góp phần bảo đảm hậu cần cho tiền tuyến. Đến năm 1970, cô về làm cô giáo mần non và nên duyên vợ chồng cùng ông Vũ Thanh Toàn – một chiến sĩ thuộc Đoàn tàu Không số, người cũng đã có nhiều năm tháng chiến đấu thầm lặng trên biển.

Năm 1978 cô lên làm ăn phát triển kinh tế tại bản Minh Hải xã Thượng Hà, huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai( nay là bản Minh Hải xã Thượng Hà, tỉnh Lào Cai) cho đến nay. Cụ và gia đình luôn chấp hành nghiêm đường lối chủ trương Đảng, chính sách pháp luật của nhà nước, bảo ban con cháu phát triển kinh tế của địa phương.

không hẹn ngày trở lại – chỉ mang trong tim một niềm tin: Việt Nam nhất định thắng!” Câu chuyện của cụ Đỗ Thị Mận là ngọn lửa thắp sáng trái tim thế hệ trẻ hôm nay – nhắc chúng ta biết ơn, trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với những gì cha anh đã hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CCB DƯƠNG VĂN MẲN | Câu chuyện thời hoa lửa