CCB hứa Châu ban tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh
Tối 14/4/1975, đúng 10 giờ đêm, đơn vị tôi lên ô tô xuất phát tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh. Hành quân dọc Quốc lộ 1, khí thế dâng cao nhưng cũng đầy hiểm nguy, vì địch cố chặn từng đoạn đường.
Đến 26/4/1975, chúng tôi đánh ở Phan Thiết hơn một tiếng đồng hồ. Xong lại tiếp tục hành quân sâu vào trong, đến Thủ Dầu Một nghỉ một ngày, rồi tiến qua tỉnh Đồng Nai.
Khu vực căn cứ Đức Trọng giao tranh cực kỳ ác liệt. Đạn cối, pháo bắn tới tấp. Đồng đội ngã ngay bên cạnh mà không kịp nhìn mặt nhau lần cuối.
Khoảnh khắc 30/4/1975
Đến 9 giờ 30 sáng ngày 30/4, đơn vị tôi vượt qua những chốt cuối cùng. Xác người hai bên đường nhiều đến mức “như ngả rạ”. Ngồi trên xe, tôi nắm chặt súng, tim đập liên hồi.
Đến 11 giờ 30 phút, đơn vị tiến thẳng vào Dinh Độc Lập.
Tối hôm ấy, chúng tôi ngủ ngay trong Dinh – vừa canh gác, vừa như không tin nổi chiến tranh kết thúc thật rồi.
Những ngày sau chiến thắng
Ngày 1/5, đơn vị rút ra Tân Mai, ăn mừng chiến thắng. Sau đó hành quân về tổng kho Long Bình nghỉ an dưỡng 15 ngày. Tôi còn làm đơn tình nguyện đi Trường Sa, nhưng sau đó không phải đi nữa.
Cuối tháng 7/1975, đơn vị giao nhiệm vụ ra Đà Lạt, truy quét tàn quân tại trạm bố Đức Trọng. Làm xong nhiệm vụ, tôi được phép về thăm nhà hai tháng.
Hết phép, tôi quay lại đơn vị, rồi được điều động ra Đà Nẵng, làm công tác tiếp phẩm cho D3 – E7 – F304 – Quân đoàn 2.
Ngày 22/12/1976, đơn vị tổ chức liên hoan – coi như buổi gặp cuối cùng đời lính.
Đến 1/1/1977, tôi nhận quyết định phục viên. Về địa phương được một tuần thì lại lên tỉnh nộp đủ các loại giấy tờ, sổ sách… thế là chính thức khép lại đời lính chiến kéo dài hơn 5 năm.
Kỷ niệm không quên: người bạn xã nhà
Suốt những năm ấy, người bạn cùng xã tôi là ông Hoàng Văn Át cũng nhập ngũ. Có lúc ông ấy không chịu nổi gian khổ, nhớ nhà quá mà trốn về, còn viết thư xin cho tôi “ở nhà vài hôm”. Tôi vẫn giữ lá thư ấy — nó như một phần ký ức của thời chiến, thời mà mỗi ngày sống sót trở về đã là một kỳ tích.



