Người có công giúp đỡ cách mạng

CCB lấy tiền trợ cấp làm từ thiện

Phú Thọ15/12/2025Đoàn xã Yên Phú (xã Yên Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chỉ còn một tay nhưng cựu chiến binh người dân tộc Mường Bùi Văn Chìn vẫn thoăn thoắt làm mọi việc. Lấy trong tủ ra những tấm giấy khen tuyên dương việc làm, ông mở đầu câu chuyện: "Tôi được khen tặng thấy vinh dự lắm, cái này góp phần khích lệ mình cố gắng làm tốt hơn nữa để giúp cộng đồng xã hội".

Năm nay, ông Chìn 66 tuổi, sức khỏe phần nào kém đi do thương tật chiến tranh đã lấy đi cánh tay trái. Nhưng với ông, mỗi ngày mà không làm việc gì đó là rất khó chịu. Cũng vì cái "tật" ấy mà ông luôn nghĩ xem mình có thể làm gì để giúp bà con nghèo, đường sá nông thôn cho sạch đẹp...

Ông cho biết mình được sinh ra trong một gia đình nghèo khi đất nước còn chiến tranh. Khi đó, nhiều người thân quen đi bộ đội nên lớn lên ông cũng muốn theo cách mạng. Kháng chiến chống Mỹ kết thúc, 9 năm sau, vào tháng 3/1984, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ, tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia, lúc đó mới 18 tuổi. Ông kể: "Vào chiến đấu được 8 tháng, trong một trận đánh mùa khô, tôi bị thương nặng, phải cắt bỏ cánh tay trái rồi được đưa về nước điều trị. Khoảng cuối tháng 5/1985, tôi được cho xuất ngũ với thương tật 61%, trở thành thương binh 2/4".

Rời quân ngũ khi 19 tuổi, thương binh về quê nuôi vịt và trồng trọt phụ giúp gia đình. Dù chỉ còn một tay nhưng chàng thanh niên trẻ siêng năng, chịu khó làm ăn nên cuộc sống gia đình tạm ổn định qua ngày.

Sau 8 năm trở về quê tăng gia sản xuất, ông gặp được bà Bùi Thị Xiên, một giáo viên tiểu học, rồi cả 2 nên nghĩa vợ chồng.

"Lấy vợ, tôi về sống đến nay. Tôi trồng cây ăn trái, nuôi heo. Còn bà ấy tiếp tục dạy học, nương nhau mà sống trong thời buổi còn lắm khó khăn", ông chia sẻ.

Chuyện cưới hỏi của 2 ông bà nghe qua như một câu chuyện cổ tích. Hồi đó, bà là một cô gái dễ thương, có học thức, được nhiều người yêu mến. Lúc quen nhau, bản thân ông bị thương tật, gia đình lại rất nghèo.

Bà nhớ lại: "Ổng bị thương tật vậy nhưng thương ổng có cái tính hiền lành, thương người, mới chịu làm vợ. Ngày đám cưới, nghèo khó đến nỗi ông ấy chẳng có cái áo nào coi được để đi rước dâu. Tính tới tính lui, tôi đã tự tay may cho ông ấy cái áo sơ mi để mặc làm chú rể cho tươm tất".

Nói rồi, bà lấy trong phòng ra một chiếc áo sơ mi dài tay, màu trắng ngà mà bà vẫn giữ đến bây giờ đã mấy chục năm. "Cái áo đó tôi giữ đến giờ luôn, còn khá nguyên vẹn, hơi cũ đi thôi, có rách chút ở cổ áo, kỷ niệm dữ lắm", vợ ông bồi bồi.

Nghe bà nói, ông cười gật đầu bảy tỏ sự đồng lòng. Cuộc sống của ông bà hạnh phúc hơn khi đã có 2 con lần lượt ra đời "đủ nếp, đủ tẻ". Cùng nhau vượt qua khó khăn, vợ chồng ông bà nuôi con khôn lớn, thành đạt.

Điều trân quý ở người cựu chiến binh 66 tuổi này là dù gia đình không mấy khá giả nhưng ông lại thích làm việc mà nhiều người vẫn gọi là "bao đồng".

Ông nhớ lại, vào năm 2014, khi thấy các em học sinh trong ấp đi học bị sụp ổ gà, quần áo, sách vỡ lấm lem bùn đất. Ông thấy thương nên đã trích một phần tiền từ chế độ thương binh của mình (hơn một triệu đồng/tháng) để thuê máy xúc sửa đường.

Với những cống hiến, việc làm đầy ý nghĩa của mình, cựu binh Bùi Văn Chìn đã nhận được rất nhiều giấy khen, tuyên dương của các cơ quan, ban, ngành trong xã.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn