CCB LÊ MẠNH TRƯỜNG, “KHI NHÌN LẠI MỘT ĐỜI NGƯỜI”
CCB LÊ MẠNH TRƯỜNG, “KHI NHÌN LẠI MỘT ĐỜI NGƯỜI”
Sinh năm: 1946
Nhập ngũ: Chưa có thông tin trong hồ sơ
Xuất ngũ: Chưa có thông tin trong hồ sơ
Tham gia: Bảo vệ Tổ quốc
“Đến một tuổi nào đó, con người thường thích nhìn lại.
Nhìn lại những năm tháng đã qua.
Nhìn lại những người đã từng gặp.
Nhìn lại những quyết định từng đưa mình đến một chặng đường khác.
Với tôi, những năm tháng trong quân ngũ là một phần như thế.
Hồ sơ hiện nay không ghi đầy đủ mốc nhập ngũ và xuất ngũ, nhưng có một điều rõ ràng: tôi đã từng thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Quân đội đối với tôi là nơi tuổi trẻ được rèn luyện.
Ở đó, tôi học được rất nhiều điều.
Học cách sống kỷ luật.
Học cách chịu trách nhiệm.
Học cách làm việc với tập thể.
Và học cách vượt qua khó khăn.
Những ngày trong quân ngũ có thể đã lùi rất xa, nhưng bài học thì vẫn còn nguyên.
Tôi nhớ những người đồng đội.
Có những người từng ở bên mình trong những ngày khó khăn nhất.
Có những người đã trở thành bạn bè suốt nhiều năm.
Tình đồng đội là thứ tình cảm mà càng lớn tuổi càng thấy quý.
Bởi đó là tình cảm được tạo nên từ những năm tháng cùng nhau trải qua thử thách.
Sau khi rời quân ngũ, tôi trở về với cuộc sống đời thường.
Gia đình trở thành điểm tựa.
Quê hương trở thành nơi gắn bó.
Những năm tháng lao động và xây dựng cuộc sống tiếp nối những năm tháng quân đội.
Tôi nhận ra rằng người lính dù trở về đời thường vẫn có thể tiếp tục cống hiến.
Không nhất thiết phải làm những việc lớn.
Chỉ cần sống tốt.
Làm tốt công việc.
Giúp đỡ hàng xóm.
Tham gia các hoạt động cộng đồng.
Giữ gìn truyền thống.
Những việc ấy đều có ý nghĩa.
Bây giờ nhìn quê hương đổi thay, tôi cảm thấy vui.
Những gì thế hệ chúng tôi từng mong muốn về một cuộc sống bình yên hôm nay đã trở thành hiện thực ở nhiều nơi.
Tôi chỉ mong các cháu trẻ đừng coi những điều đó là đương nhiên.
Hãy biết ơn quá khứ.
Nhưng đừng chỉ dừng ở lòng biết ơn.
Hãy biến nó thành động lực để sống tốt hơn.
Các cháu hãy học tập.
Hãy làm việc.
Hãy nuôi dưỡng ước mơ.
Nhưng hãy nhớ rằng mỗi thành công cá nhân cũng nên gắn với trách nhiệm đối với cộng đồng.
Đó là điều mà một người từng khoác áo lính như tôi muốn gửi lại.
Một đời người rồi sẽ qua.
Điều còn lại không phải mình đã có bao nhiêu tiền hay danh vọng.
Điều còn lại là những gì mình đã làm cho gia đình, quê hương và những người xung quanh.
Tôi đã đi qua một chặng đường.
Giờ đây, tôi chỉ mong thế hệ sau đi xa hơn chúng tôi.
Không phải bằng những gian khổ mà chúng tôi từng trải qua, mà bằng tri thức, lòng nhân ái và trách nhiệm.”



