CCB LÊ VĂN SỞ-NGƯỜI LÍNH CỦA NHỮNG NĂM THÁNG ĐẦY KỶ NIỆM
CCB LÊ VĂN SỞ-NGƯỜI LÍNH CỦA NHỮNG NĂM THÁNG ĐẦY KỶ NIỆM
Đồng chí Lê Văn Sở, sinh năm 1954, lên đường nhập ngũ năm 1971.
Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vẫn đang diễn ra.
Ở những làng quê Việt Nam khi ấy, tiếng gọi lên đường đã trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống. Nhiều thanh niên rời quê hương, tạm biệt gia đình để bước vào quân ngũ.
Lê Văn Sở cũng bắt đầu tuổi trẻ của mình theo cách ấy.
Từ 1971 đến năm 1977, đồng chí có 6 năm phục vụ trong quân đội.
Sáu năm – một quãng thời gian đủ dài để những năm tháng quân ngũ trở thành một phần sâu đậm trong ký ức.
Đối với người lính, quân đội không chỉ là nơi thực hiện nhiệm vụ.
Đó còn là nơi trưởng thành.
Một thanh niên khi bước vào quân đội phải học cách sống theo kỷ luật. Phải biết chấp hành mệnh lệnh. Phải biết đoàn kết với đồng đội và có trách nhiệm với tập thể.
Những điều tưởng như đơn giản ấy lại trở thành nền tảng của phẩm chất người lính.
Theo danh sách, đồng chí Lê Văn Sở mang cấp bậc H2, trình độ văn hóa 7/10, hiện hưu trí và tham gia Hội Cựu chiến binh từ năm 1983.
Năm 1977, đồng chí xuất ngũ.
Người lính trở về quê hương sau sáu năm xa cuộc sống gia đình.
Những năm tháng ấy đã làm thay đổi con người.
Người thanh niên ngày nào giờ đã trưởng thành hơn, có thêm kinh nghiệm và bản lĩnh.
Nhưng trước mắt là một cuộc sống mới.
Sau chiến tranh, đất nước bắt đầu bước vào công cuộc khôi phục và xây dựng. Quê hương cũng cần từng người dân góp sức.
Người lính trở về lại tiếp tục lao động.
Không có tiếng súng, nhưng vẫn có những khó khăn phải vượt qua.
Không còn thao trường, nhưng vẫn có những công việc cần sự bền bỉ.
Không còn mệnh lệnh quân đội, nhưng trách nhiệm với gia đình và quê hương vẫn luôn hiện hữu.
Đó chính là “mặt trận” của thời bình.
Điều đáng chú ý trong hồ sơ là đồng chí Lê Văn Sở tham gia Hội Cựu chiến binh từ năm 1983, chỉ vài năm sau khi xuất ngũ.
Điều đó cho thấy sự gắn bó sớm với tổ chức Hội và tình cảm với đồng đội.
Trong những năm tháng sau này, Hội Cựu chiến binh trở thành nơi để những người từng khoác áo lính cùng nhau sinh hoạt, chia sẻ và phát huy phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”.
Mỗi người một hoàn cảnh.
Mỗi người một số phận.
Nhưng tình đồng đội vẫn là điểm chung.
Khi tuổi đời ngày một cao, những ký ức của thời trẻ càng trở nên quý giá.
Một bộ quân phục.
Một kỷ niệm cũ.
Một người đồng đội lâu ngày gặp lại.
Đôi khi chỉ một câu chuyện ngắn cũng đủ đưa người lính trở về với những năm tháng đã xa.
Câu chuyện của Lê Văn Sở là một câu chuyện như vậy.
Sáu năm quân ngũ đã đi qua gần cả một đời người, nhưng những giá trị mà nó để lại vẫn còn.
Đó là trách nhiệm.
Là nghị lực.
Là tình đồng đội.
Và trên hết là niềm tự hào vì đã từng có những năm tháng tuổi trẻ đứng trong hàng ngũ quân đội.
Hôm nay, khi quê hương đổi mới từng ngày, những người Cựu chiến binh có quyền tự hào nhìn lại chặng đường của mình.
Bởi trong dòng chảy lịch sử của quê hương, mỗi người lính đều là một mảnh ghép.
Và Lê Văn Sở chính là một mảnh ghép bình dị nhưng đáng trân trọng trong ký ức “Câu chuyện thời hoa lửa” của Chi hội Trung Đình.



