CCB Nguyễn Đăng Khoa
Câu chuyện về CCB Nguyễn Đăng Khoa
Ông chia sẻ:
“Năm 1982, tôi gia nhập Đại đội 14, Trung đoàn 95, Sư đoàn 307, tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia tại tỉnh Preah Vihear, giáp biên giới Thái Lan. Tôi là người trực tiếp chiến đấu ngoài chiến trường, từng tận mắt chứng kiến biết bao đồng đội hy sinh. Đến giờ vẫn còn nhiều anh em nằm lại chiến trường K, chưa được đưa hài cốt về. Với tôi, tất cả những ai từng tham gia giải phóng đất nước đều là đồng đội. Tôi hiểu rất rõ nỗi đau khi người lính ngã xuống mà không thể trở về với gia đình, không được quy tập hài cốt đàng hoàng. Vì từng cầm súng chiến đấu, tôi thấm thía nỗi lòng đó. Những người chưa được tìm thấy, với tôi, vẫn mãi là đồng đội. Hiện nay, trong sách vở của quân đội vẫn ghi lại nhiều trận đánh ác liệt và tôi từng là xạ thủ trong một số trận như thế. Nỗi nhớ thương và lòng trăn trở về những đồng đội còn nằm lại chiến trường liên tục thôi thúc tôi.Năm 2002, tôi bắt đầu hành trình tìm kiếm hài cốt liệt sĩ. Địa mạo, địa hình thay đổi quá nhiều bởi rẫy nương, khu dân cư và nhiều công trình xây dựng khiến tôi nhiều lần tay trắng. Nhưng nhờ sự kiên trì của tôi, nhiều địa điểm quy tập quy mô lớn đã được xác định như gò Dúi Dù, gò Me, và đặc biệt là việc tìm được 5 hài cốt liệt sĩ thuộc Sư đoàn 968 đưa về an táng tại tỉnh Bình Phước (cũ). Hành trình của tôi không chỉ được dẫn dắt bằng tình đồng đội, ký ức chiến trường mà bằng cả những giấc mơ. Như quá trình tìm kiếm liệt sĩ Trương Công Thanh vào năm 2013, tôi thường xuyên có những giấc mơ về đồng đội và bị thôi thúc lạ kỳ. Tôi tìm đến Phòng Lao động - Thương binh và Xã hội huyện Tây Sơn (cũ) để dò hỏi thông tin và được cung cấp một bộ hồ sơ liệt sĩ có tên là “Thanh”, với những chi tiết còn rất sơ sài. Thế nhưng, bằng một niềm tin mạnh mẽ, tôi rà soát từng chi tiết nhỏ, đối chiếu danh sách các liệt sĩ thuộc Trung đoàn 94 hy sinh cùng thời điểm, rồi cất công tìm được người em trai của liệt sĩ để hỏi về quá trình nhập ngũ, thời gian hy sinh. Các chi tiết dần trùng khớp và tôi đã tìm được đồng đội. Việc này cứ thôi thúc trong lòng, khiến tôi không thể không làm, dù chẳng ai ép buộc cả. Tất cả đều xuất phát từ tấm lòng. Mỗi lần tham gia hỗ trợ tìm kiếm hài cốt liệt sĩ, tôi thấy rất hài lòng, phấn khởi lắm. Dù nắng hay mưa, hễ nhận được thông tin là tôi không thể ngồi yên ở nhà. Trong suốt hành trình ấy, tôi cùng anh em hội viên tích cực vận động hỗ trợ - từ chỗ ăn ở cho thân nhân liệt sĩ, đến việc tiếp đón các đoàn từ xa đến tìm mộ. Có thời điểm cao, nhà trọ ở đây không còn phòng, chúng tôi phải linh hoạt sắp xếp nơi ở tạm cho họ”



