Cựu chiến binh

CCB Nguyễn Hữu Nhượng

Phú Thọ16/12/2025Đoàn xã Yên Phú (xã Yên Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1971 ông Nguyễn Hữu Nhượng ở khu 6, phường Yên Hải, khi đó mới 17 tuổi. Cũng như bao thanh niên ở khắp mọi miền Tổ quốc, ông Nhượng viết đơn tình nguyện nhập ngũ vào Lữ đoàn Đặc công Hải quân 126 (Quân chủng Hải quân). Hoàn thành hai khóa huấn luyện trên đất Bắc, ông Nhượng cùng các đồng đội hành quân vào Nam chiến đấu. Sau hơn 7 tháng hành quân, vượt dãy Trường Sơn từ Bắc vào Nam, đến tháng 2 năm 1972, người chiến trẻ Nguyễn Hữu Nhượng được biên chế vào Đoàn 10 Đặc công rừng Sác, từ đây mở ra một trang mới trong cuộc đời binh nghiệp của ông. Hoạt động ở vùng ven Sài Gòn (nay là huyện Cần Giờ, TP Hồ Chí Minh) với nhiệm vụ là lính điều nguyên (trinh sát) của Đoàn 10 Đặc công rừng Sác. Gần 3 năm trực tiếp chiến đấu với kẻ thù, ông Nhượng cùng đồng đội tham gia hàng chục trận đánh trên sông Lòng Tàu.Trong những trận đánh “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh”, hàng trăm đồng đội của ông đã anh dũng hy sinh, nhiều người vĩnh viễn nằm lại nơi ấy. Đến tháng 10 năm 1980 ông xuất ngũ trở về địa phương, sau gần mười năm công tác tại Đoàn 10 Đặc công rừng Sác. Ông Nhượng thấy mình may mắn hơn nhiều người, vì còn có ngày trở về đoàn tụ với gia đình tại khu 6 phường Yên Hải, TX Quảng Yên, nơi mà khi ông cùng đồng đội lên đường với lời thề “chưa diệt hết giặc ta chưa về”. Trở về quê hương sau những năm tháng sống và chiến đấu tại chiến trường phía Nam, ông Nhượng xây dựng gia đình với bà Tô Thị Quyên và sinh được 3 người con. Thế nhưng, “cuộc chiến” với ông vẫn chưa kết thúc khi ông biết đã mang trong mình chất độc da cam/dioxin. Nỗi đau tận cùng giằng xé tâm can người lính can trường ấy là cả 3 người con của ông đều bị ảnh hưởng di chứng chất độc da cam/dioxin, nên không thể lao động bình thường như những người khác.Hiện, vợ chồng ông Nguyễn Hữu Nhượng (Sn 1955) và bà Tô Thị Quyên (Sn 1958) sống với người con cả là anh Nguyễn Mạnh Trường, (Sn 1980) bị di chứng nặng của chất độc nên thần kinh không ổn định. Đã nhiều lần anh Trường bỏ nhà đi lang thang, không biết đường về, vợ chồng ông cùng bà con khu phố phải vất vả ngược xuôi mới kiếm tìm được anh. Người con thứ hai và thứ ba tuy bị di chứng nhẹ hơn anh trai và đã lập gia đình, ra ở riêng nhưng không có nghề nghiệp ổn định, điều kiện kinh tế vô cùng khó khăn nên cũng không giúp được gì cho bố mẹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn