CCB NGUYỄN VĂN HẠP - “NHỮNG NĂM THÁNG TUỔI TRẺ KHÔNG THỂ NÀO QUÊN”
CCB NGUYỄN VĂN HẠP - “NHỮNG NĂM THÁNG TUỔI TRẺ KHÔNG THỂ NÀO QUÊN”
Sinh năm: 1950
Nhập ngũ: 1969
Xuất ngũ: 1972
Tham gia: Chống Mỹ
“Năm 1969, tôi lên đường nhập ngũ. Khi ấy tôi còn trẻ, nhưng đất nước đang ở trong những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ. Tuổi trẻ của chúng tôi vì thế cũng gắn với những nhiệm vụ lớn lao hơn những ước mơ riêng của mỗi người.
Ngày rời quê, tôi nhớ gia đình rất nhiều. Quê hương khi ấy còn nghèo, cuộc sống còn nhiều thiếu thốn. Nhưng điều làm tôi và những thanh niên cùng thời suy nghĩ nhiều nhất là đất nước đang có chiến tranh. Chúng tôi hiểu rằng nếu mỗi người đều nghĩ cho riêng mình thì sẽ không thể có ngày bình yên.
Vì vậy, chúng tôi lên đường.
Bước vào quân ngũ, cuộc sống thay đổi hoàn toàn. Những ngày đầu, mọi thứ đều mới mẻ. Chúng tôi phải làm quen với kỷ luật, với những buổi huấn luyện, với giờ giấc sinh hoạt nghiêm túc và với việc sống trong một tập thể đông người.
Quân đội rèn luyện chúng tôi từ những điều nhỏ nhất.
Đúng giờ.
Chấp hành mệnh lệnh.
Giữ gìn tác phong.
Hoàn thành nhiệm vụ.
Biết quan tâm đến đồng đội.
Những điều tưởng đơn giản nhưng chính là nền tảng để một người lính trưởng thành.
Trong những năm tháng ấy, tôi nhớ nhất tình cảm đồng đội. Chúng tôi là những người xa lạ từ nhiều nơi nhưng nhanh chóng trở thành anh em. Cùng ăn, cùng ở, cùng huấn luyện, cùng làm nhiệm vụ nên ai cũng hiểu và thương nhau.
Có những lúc nhớ nhà, anh em ngồi kể cho nhau nghe về quê hương. Người kể về cha mẹ, người kể về cánh đồng, người nhớ những con đường làng. Mỗi câu chuyện như đưa chúng tôi trở lại quê nhà.
Những năm tháng chiến tranh cũng giúp chúng tôi hiểu rằng một cuộc sống bình thường quý giá đến mức nào. Một bữa cơm yên ổn, một lá thư của gia đình, một tin vui từ quê hương đều khiến người lính rất hạnh phúc.
Năm 1972, tôi hoàn thành nhiệm vụ và trở về.
Ba năm trong quân ngũ không phải quá dài so với cuộc đời, nhưng đó là những năm tháng quan trọng của tuổi trẻ. Tôi trở về với một suy nghĩ khác, trưởng thành hơn và hiểu hơn về trách nhiệm.
Sau này, khi nhìn lại, tôi không nghĩ mình đã làm điều gì quá lớn. Tôi chỉ nghĩ mình đã làm nhiệm vụ của một người thanh niên trong thời đất nước cần.
Nhưng chính những điều bình dị ấy đã tạo nên lịch sử.
Ngày hôm nay, đất nước đã hòa bình và phát triển. Tôi thấy vui khi nhìn quê hương đổi thay, con cháu được học hành, cuộc sống ngày càng tốt hơn.
Tôi chỉ muốn nhắn với thế hệ trẻ rằng: hãy biết trân trọng những gì mình đang có.
Hãy nhớ rằng phía sau sự bình yên hôm nay là tuổi trẻ của rất nhiều thế hệ.
Chúng tôi đã sống tuổi trẻ của mình trong những năm tháng chiến tranh.
Các cháu hãy sống tuổi trẻ của mình thật đẹp trong thời bình.
Hãy học tập, lao động, sáng tạo và có trách nhiệm với quê hương.
Đó chính là cách thiết thực nhất để tiếp nối câu chuyện của những người đi trước.”



