Cựu chiến binh

CCB Nguyễn Văn Hậu và Đêm Hà Nội rực lửa - 12 ngày đêm không thể quên

Tháng 12 năm 1972, khi Mỹ mở cuộc tập kích chiến lược bằng máy bay B-52 vào miền Bắc – sau này người ta gọi là “12 ngày đêm Điện Biên Phủ trên không” – tôi vừa tròn 22 tuổi.

Tuyên Quang01/05/2026Đoàn xã Bình Xa (xã Bình Xa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 12 năm 1972, khi Mỹ mở cuộc tập kích chiến lược bằng máy bay B-52 vào miền Bắc – sau này người ta gọi là “12 ngày đêm Điện Biên Phủ trên không” – tôi vừa tròn 22 tuổi.

Tối 18 tháng 12 năm 1972, tiếng còi báo động vang lên xé toang màn đêm. Hà Nội chìm trong bóng tối vì lệnh tắt đèn phòng không. Tôi cùng tổ tự vệ lao về vị trí trực chiến. Trên bầu trời, từng chớp sáng lóe lên, rồi tiếng bom rít, tiếng nổ dội xuống như xé nát mặt đất.

Chưa bao giờ tôi nghe tiếng bom khủng khiếp đến thế. Mặt đất rung lên từng hồi. Kính cửa sổ vỡ loảng xoảng. Những căn nhà hai bên phố Khâm Thiên đổ sập chỉ trong chốc lát. Tiếng khóc, tiếng gọi nhau vang lên giữa khói bụi mù mịt.

Khi đợt bom đầu tiên ngớt, chúng tôi lao ra đào bới tìm người. Có những gia đình bị vùi lấp hoàn toàn. Tôi cùng anh em dùng tay không gạt từng mảng gạch đá nóng bỏng. Bàn tay rớm máu mà không ai để ý.

Tôi nhớ nhất là lúc tìm thấy một bé gái khoảng 6 tuổi còn sống dưới đống đổ nát. Em bị kẹt giữa hai tấm bê tông, thoi thóp thở. Khi chúng tôi kéo được em ra, em chỉ kịp gọi: “Mẹ ơi…” rồi ngất lịm. Người mẹ đã không còn.

Đêm ấy, cả phố Khâm Thiên chìm trong biển lửa. Tôi đứng lặng giữa con phố tan hoang, nước mắt trào ra lúc nào không hay. Nhưng ngay sáng hôm sau, chúng tôi lại tiếp tục trực chiến.

Những ngày sau đó, máy bay B-52 tiếp tục ném bom Hà Nội. Mỗi lần còi báo động vang lên, tim tôi lại thắt lại. Nhưng nỗi sợ dần nhường chỗ cho sự căm phẫn và quyết tâm.

Đêm 26 tháng 12 là một trong những đêm ác liệt nhất. Bầu trời Hà Nội đỏ rực. Từ trận địa pháo phòng không phía xa, những vệt lửa phòng không vút lên như những mũi tên sáng chói. Chúng tôi ngước nhìn, mong từng quả tên lửa sẽ bắn trúng “pháo đài bay”.

Rồi một tiếng nổ lớn trên cao. Một quầng lửa bùng lên giữa trời đêm. Tiếng hò reo vang dội: “B-52 cháy rồi!” Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm nhận rõ ràng thế nào là niềm tin chiến thắng giữa khói lửa chiến tranh.

Dù vậy, tổn thất quá lớn. Sau 12 ngày đêm, nhiều khu phố bị san phẳng. Hàng trăm người dân thiệt mạng. Mỗi khi đi qua Khâm Thiên sau chiến dịch, tôi vẫn thấy nhói lòng khi nhớ về những gương mặt đã không còn.

Thế nhưng, điều tôi nhớ nhất không chỉ là bom đạn, mà là tinh thần Hà Nội. Giữa đổ nát, người dân vẫn chia nhau từng bát cơm, từng ngụm nước. Những căn hầm trú ẩn chật kín người nhưng không ai chen lấn. Mọi người động viên nhau: “Cố lên, rồi sẽ qua.”

Sáng 30 tháng 12 năm 1972, tin Mỹ tuyên bố ngừng ném bom miền Bắc lan khắp thành phố. Chúng tôi ôm chầm lấy nhau. Hà Nội tuy tan hoang nhưng không khuất phục.

Giờ đây, hơn 50 năm đã trôi qua, mỗi lần đi qua phố Khâm Thiên, tôi vẫn nghe như còn vang vọng tiếng còi báo động năm xưa. Tôi kể lại câu chuyện này không phải để nhắc lại nỗi đau, mà để thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu và nước mắt.

Tôi đã đi qua đêm Hà Nội rực lửa ấy. Và tôi tin rằng, dân tộc ta đã đứng vững bởi lòng kiên cường và tình yêu đất nước không gì lay chuyển nổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn