CCB NGUYỄN VĂN QUÝ, “MỘT THỜI TUỔI TRẺ, MỘT ĐỜI NHỚ MÃI”
CCB NGUYỄN VĂN QUÝ, “MỘT THỜI TUỔI TRẺ, MỘT ĐỜI NHỚ MÃI”
Sinh năm: 1959
Nhập ngũ: 1974
Xuất ngũ: 1981
“Năm 1974, tôi lên đường nhập ngũ.
Khi ấy tôi còn rất trẻ.
Đất nước đang trong những năm tháng đặc biệt và chúng tôi hiểu rằng mỗi người đều có trách nhiệm của mình.
Ngày rời quê, tôi mang theo rất nhiều cảm xúc.
Nhớ gia đình.
Nhớ quê hương.
Nhưng trên hết là suy nghĩ phải hoàn thành nhiệm vụ.
Những ngày đầu trong quân đội không dễ dàng.
Từ một thanh niên quen cuộc sống gia đình, tôi phải làm quen với môi trường có kỷ luật và nền nếp.
Mỗi ngày đều có nhiệm vụ.
Mỗi người đều phải có trách nhiệm với công việc.
Không thể tùy tiện.
Không thể chỉ nghĩ đến bản thân.
Nhưng chính những điều đó giúp tôi trưởng thành.
Tôi học được cách sống có tổ chức.
Học được tính kiên trì.
Học được tinh thần đoàn kết.
Và quan trọng nhất là học được cách đặt trách nhiệm chung lên trên lợi ích riêng.
Tôi nhớ những người đồng đội.
Có những người cùng quê.
Có những người từ những nơi rất xa.
Nhưng khi vào quân ngũ, tất cả đều trở thành anh em.
Chúng tôi cùng nhau trải qua những ngày tháng tuổi trẻ.
Cùng làm việc.
Cùng sinh hoạt.
Cùng chia sẻ những câu chuyện về quê hương.
Những lúc nhớ nhà, chúng tôi thường kể cho nhau nghe những chuyện rất giản dị.
Một con đường.
Một cánh đồng.
Một người thân.
Một mùa gặt.
Một cái Tết ở quê.
Những điều bình thường ấy lại trở thành ký ức quý giá đối với người xa nhà.
Năm 1981, tôi hoàn thành nhiệm vụ và trở về.
Bảy năm trong quân ngũ là một quãng thời gian quan trọng của cuộc đời.
Tôi trở về không còn là chàng trai của ngày nhập ngũ.
Tôi trưởng thành hơn.
Biết suy nghĩ hơn.
Biết quý trọng những người bên cạnh hơn.
Và hiểu rằng cuộc sống muốn có được điều tốt đẹp thì phải biết cố gắng.
Sau khi trở về, tôi tiếp tục cuộc sống của một người dân.
Gia đình, lao động và quê hương trở thành những điều gắn bó.
Nhưng những bài học của người lính vẫn còn.
Mỗi khi gặp khó khăn, tôi lại tự nhắc mình phải kiên trì.
Mỗi khi làm một việc gì, tôi nghĩ đến trách nhiệm.
Đến hôm nay, khi nhìn lại, tôi thấy những năm tháng trong quân ngũ là một phần không thể thiếu của cuộc đời.
Tôi không coi đó là điều gì quá lớn lao.
Bởi thời ấy, rất nhiều thanh niên cũng như tôi đã lên đường.
Mỗi người một hoàn cảnh, nhưng đều chung một suy nghĩ: khi đất nước cần thì mình phải có trách nhiệm.
Tôi muốn nhắn với thế hệ trẻ rằng:
Hãy biết trân trọng tuổi trẻ.
Đừng ngại khó.
Đừng sợ thất bại.
Hãy rèn luyện mình từ những điều nhỏ nhất.
Hãy sống có trách nhiệm với gia đình, cộng đồng và quê hương.
Các cháu không nhất thiết phải trải qua những năm tháng như chúng tôi.
Nhưng các cháu cần phải có tinh thần của thế hệ chúng tôi: khi quê hương cần, mình sẵn sàng đóng góp.
Đó chính là giá trị mà thời gian không thể làm mất đi.”



