Bài viết

CCB PHẠM QUỐC VIỆT - “TỪ NĂM 1972 ĐẾN MỘT ĐỜI KHÔNG QUÊN”

Thanh Hóa17/09/2026Xã Lưu Vệ (Xã Lưu Vệ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CCB PHẠM QUỐC VIỆT - “TỪ NĂM 1972 ĐẾN MỘT ĐỜI KHÔNG QUÊN”

Sinh năm: 1951
Nhập ngũ: 1972
Xuất ngũ: 2008
Tham gia: Chống Mỹ

 

“Năm 1972, tôi lên đường nhập ngũ.

Tôi còn trẻ và đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh.

Khi ấy, chúng tôi không nghĩ quá nhiều về những gì mình sẽ nhận được. Chỉ biết rằng mình là thanh niên, đất nước cần thì phải lên đường.

Tôi bước vào quân đội với suy nghĩ giản dị ấy.

Nhưng những năm tháng sau đó đã trở thành một phần rất lớn của cuộc đời.

Quân đội không chỉ là nơi thực hiện nhiệm vụ mà còn là nơi rèn luyện con người.

Tôi học được kỷ luật.

Học được sự kiên trì.

Học được tinh thần trách nhiệm.

Và học được tình đồng đội.

Trong những năm tháng ấy, người lính sống dựa vào tập thể.

Mỗi người có một hoàn cảnh, một tính cách, một quê hương, nhưng khi đứng trong hàng ngũ thì đều chung một nhiệm vụ.

Tôi nhớ những người đồng đội đã cùng mình trải qua những ngày tháng ấy.

Có những người rất thân thiết.

Có những người chỉ gặp trong một thời gian.

Nhưng ai cũng để lại một dấu ấn.

Những câu chuyện về quê hương luôn là điều chúng tôi hay nói.

Người nhớ cha mẹ.

Người nhớ vợ con.

Người nhớ người yêu.

Người nhớ những cánh đồng và con đường làng.

Nỗi nhớ ấy vừa khiến chúng tôi buồn, vừa trở thành động lực để cố gắng.

Sau những năm tháng đầu của cuộc đời quân ngũ, tôi tiếp tục gắn bó với quân đội trong một thời gian dài.

Đến năm 2008, tôi mới chính thức rời quân ngũ.

Nhìn lại chặng đường từ năm 1972 đến năm 2008, tôi thấy đó là một phần rất lớn của cuộc đời mình.

Tuổi trẻ, những năm tháng trưởng thành và nhiều kỷ niệm đều gắn với màu áo lính.

Tôi đã chứng kiến nhiều thay đổi của đất nước.

Từ những năm tháng chiến tranh đến thời kỳ hòa bình, xây dựng và phát triển.

Điều khiến tôi vui nhất là đất nước ngày càng đổi thay.

Quê hương ngày càng khang trang.

Đời sống người dân ngày càng tốt hơn.

Con cháu có nhiều cơ hội hơn.

Đó chính là điều mà những người lính chúng tôi từng mong muốn.

Tôi muốn nhắn thế hệ trẻ rằng: hãy hiểu giá trị của hòa bình.

Đừng chỉ nghĩ rằng hòa bình là điều đương nhiên.

Hãy nhớ rằng để có ngày hôm nay, nhiều thế hệ đã phải hy sinh tuổi trẻ.

Các cháu hãy sống sao cho xứng đáng.

Hãy học tập.

Hãy lao động.

Hãy sáng tạo.

Hãy có trách nhiệm với cộng đồng.

Và hãy luôn giữ trong mình tình yêu quê hương.

Tôi đã dành phần lớn cuộc đời trong màu áo lính.

Bây giờ nhìn lại, tôi không tiếc.

Bởi tôi tin rằng những năm tháng ấy đã làm cho cuộc đời mình có thêm một ý nghĩa đặc biệt.

Một đời người có thể dài.

Nhưng ký ức về tuổi trẻ thì chỉ có một lần.

Với tôi, đó là tuổi trẻ trong màu áo lính.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CCB PHẠM QUỐC VIỆT - “TỪ NĂM 1972 ĐẾN MỘT ĐỜI KHÔNG QUÊN” | Câu chuyện thời hoa lửa