CCB Phạm Thị Nguyên
câu chuyện
Tôi xin giới thiệu, tôi là Phạm Thị Nguyên, sinh năm 1954, hiện nay là hội viên Hội CCB ở thôn Hưng Sơn, xã Ngọc Lặc, tỉnh Thanh Hoá. Tôi nhập ngũ tháng 6/1972, tham gia huấn luyện tại Đoàn 808. Sau đó, tôi nhận nhiệm vụ tại Trường Trung cấp Quân nhu – Tổng cục Hậu cần, đóng quân tại Cầu Diễn, Hà Nội.
Sau khi Hiệp định Pari được ký kết, tôi được điều động về Bộ Tư lệnh duyệt binh tại sân bay Bạch Mai, Hà Nội. Tháng 7 năm 1973, tôi được điều động về Cục tiền phương đóng quân tại huyện Lệ Thuỷ, tỉnh Quảng Bình. Đến tháng 11, tôi tiếp tục được điều về Bộ Tham mưu Quân đoàn I.
Lần đầu tiên nhận lệnh lên đường ra trận, bản thân tôi rất phấn khởi khi được tham gia chiến trường, góp phần mang lại bình yên, hạnh phúc cho nhân dân ta. Trong hoàn cảnh đất nước đang chiến tranh, tôi cũng như bao nhiêu nữ chiến sĩ khác, hăng hái lên đường nhập ngũ và rất phấn khởi khi nhận nhiệm vụ công tác tại Cục tiền phương ở tỉnh Quảng Bình.
Cuộc sống của thanh niên thời đó vô cùng gian nan, thiếu thốn, vất vả. Ăn uống, sinh hoạt hằng ngày đều khó khăn, nhưng với tinh thần và nghị lực của mình, tôi luôn quyết tâm vượt qua tất cả.
Kỷ niệm tôi nhớ nhất trong những năm tháng “thời hoa lửa” là vào cuối năm 1972, khi tôi đang đóng quân ở Hà Nội. Máy bay Mỹ ồ ạt ném bom dữ dội vào các tỉnh miền Bắc. Trong hoàn cảnh đó, các chiến sĩ của ta vẫn dũng cảm bám trụ, vượt qua gian khó cả ngày lẫn đêm để giành chiến thắng, buộc lính Mỹ rút quân khỏi Việt Nam. Chính quyền Nguyễn Văn Thiệu vẫn hiếu chiến, và cuộc chiến đến ngày 30/4/1975 mới hoàn toàn được giải phóng.
Tinh thần đoàn kết và tình đồng chí trong chiến tranh luôn được chúng tôi gìn giữ. Chúng tôi luôn đoàn kết, động viên nhau khắc phục khó khăn gian khổ, phát huy truyền thống chống giặc ngoại xâm. Dù mỗi người một hoàn cảnh, đến từ những địa phương khác nhau, nhưng tất cả đều động viên nhau để hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
Sau bao năm nhìn lại, tôi thấy tuổi trẻ của mình đã được cống hiến cho đất nước, góp một phần nhỏ bé vào cuộc đấu tranh chống đế quốc Mỹ xâm lược, góp phần để nước nhà được hoà bình, độc lập, tự do và nhân dân được hạnh phúc.
Gửi đến thế hệ thanh niên hôm nay, tôi mong các bạn đang sống trong thời bình đừng quên công lao của các thế hệ cha anh đi trước. Dù khó khăn đến đâu, việc gì khó có thanh niên, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng.
Tôi mong lớp trẻ hôm nay ra sức học tập, rèn luyện, áp dụng tiến bộ khoa học kỹ thuật để xây dựng đất nước ngày càng phát triển. Mong có nhiều thanh niên nữ sáng tạo trong khoa học quân sự, góp phần để nền quốc phòng Việt Nam ngày càng vững mạnh.


