CCB PHẠM VĂN ĐỆ - DẤU ẤN MỘT THỜI ÁO LÍNH
CCB PHẠM VĂN ĐỆ - DẤU ẤN MỘT THỜI ÁO LÍNH
Có những người đi qua chiến tranh bằng những câu chuyện rất lớn. Nhưng cũng có những người lính mà câu chuyện cuộc đời lại được lưu giữ bằng những điều bình dị: một lần lên đường, những năm tháng trong quân ngũ, ngày trở về và cả một đời tiếp tục sống có trách nhiệm với gia đình, quê hương.
Đồng chí Phạm Văn Đệ, sinh năm 1949, thuộc thế hệ thanh niên trưởng thành trong những năm cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang diễn ra quyết liệt.
Năm 1968, khi đất nước đang ở vào một giai đoạn đặc biệt gian khổ, đồng chí lên đường nhập ngũ.
Đó là thời điểm mà đối với lớp thanh niên cùng thế hệ, tiếng gọi của Tổ quốc luôn có sức mạnh rất lớn. Những người trẻ rời mái nhà thân thuộc, rời ruộng đồng và quê hương để bước vào quân đội. Hành trang mang theo không chỉ có những vật dụng đơn sơ, mà còn có niềm tin, trách nhiệm và sự động viên của gia đình.
Từ năm 1968 đến năm 1977, đồng chí Phạm Văn Đệ có 9 năm phục vụ trong quân đội.
Chín năm – gần một thập kỷ của tuổi trẻ.
Đó là quãng thời gian đủ dài để một người thanh niên trưởng thành trong môi trường quân ngũ, trải qua những năm tháng đất nước còn chiến tranh và những thời điểm lịch sử quan trọng.
Trong quân đội, người lính phải học cách sống theo tập thể.
Mỗi ngày đều có những nhiệm vụ phải hoàn thành. Mỗi người phải biết đặt trách nhiệm chung lên trên những mong muốn riêng. Có những lúc gian khó, có những lúc nhớ quê, nhớ gia đình, nhưng người lính vẫn phải giữ vững tinh thần.
Chính những năm tháng ấy đã tạo nên bản lĩnh.
Theo danh sách, đồng chí Phạm Văn Đệ mang cấp bậc H2, trình độ văn hóa 7/10 và tham gia Hội Cựu chiến binh từ năm 1993.
Năm 1977, đồng chí rời quân ngũ trở về quê hương.
Chín năm trước đó, tuổi trẻ đã gắn với màu xanh áo lính. Khi trở về, người lính tiếp tục một hành trình khác – hành trình xây dựng cuộc sống trong thời bình.
Đó cũng là một nhiệm vụ không kém phần ý nghĩa.
Bởi sau chiến tranh, quê hương cần những bàn tay lao động, những con người có nghị lực để gây dựng cuộc sống. Người lính trở về mang theo những phẩm chất được tôi luyện trong quân đội: kỷ luật, trách nhiệm, sự chịu khó và tinh thần vượt khó.
Những phẩm chất ấy không nằm lại nơi doanh trại.
Nó theo người lính về với gia đình.
Theo người lính ra đồng.
Theo người lính vào những công việc đời thường.
Và theo họ suốt cả cuộc đời.
Năm 1993, đồng chí Phạm Văn Đệ tham gia Hội Cựu chiến binh.
Đó là lúc người lính năm xưa tìm lại những người đồng chí, đồng đội trong một mái nhà chung.
Thời gian trôi đi, tóc đã bạc, sức khỏe không còn như những năm tuổi trẻ, nhưng tình đồng đội vẫn còn nguyên giá trị.
Mỗi cuộc gặp gỡ là một lần ký ức trở về.
Những câu chuyện tưởng như đã cũ lại trở nên gần gũi. Những năm tháng tuổi trẻ tưởng đã xa lại hiện lên qua ánh mắt và nụ cười của những người từng khoác áo lính.
Đối với thế hệ hôm nay, những câu chuyện ấy là một phần lịch sử sống động.
Bởi lịch sử không chỉ được viết bằng những sự kiện lớn, mà còn được tạo nên từ cuộc đời của từng người bình thường đã sống, đã cống hiến và đã đi qua một thời đất nước đầy gian khó.
Phạm Văn Đệ là một trong những người như thế.
Chín năm tuổi trẻ trong quân đội là một dấu son không thể phai mờ.
Và hôm nay, khi nhìn lại, điều đáng quý nhất không chỉ là những năm tháng đã qua, mà là tinh thần của người lính vẫn tiếp tục được gìn giữ trong cuộc sống.



