CCB Phạm Văn Giai
Cựu chiến binh Phạm Văn Giai sinh năm 1947. Nhập ngũ năm 1968 tại sư 5 và đóng quân tại Hòa Vang, Quế Sơn, Đà Nẵng. Năm 1972 ông xuất ngũ về quê tham gia lao động sản xuất.

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Người Chiến Sĩ Thông Tin Trên Chiến Trường Quảng Nam – Đà Nẵng Năm 1972
Năm 1972, chiến trường Quảng Nam – Đà Nẵng trở thành một trong những trận địa ác liệt nhất miền Trung. Những cánh rừng dọc dãy Hòn Tàu, Gò Nổi, Điện Bàn, Duy Xuyên ngày đêm rung chuyển bởi bom pháo. Nhưng giữa khói lửa ấy vẫn có những con người lặng lẽ giữ cho “mạch máu thông tin” được thông suốt – những chiến sĩ thông tin anh dũng.
Trong số những người chiến sỹ đó có đồng chí Phạm Văn Giai, sinh ra và lớn lên tại vùng quê hương đồng bằng Bắc Bộ nơi giàu truyền thống cách mạng. Đồng chí Phạm Văn Giai được sinh ra trong gia đình giàu tình yêu nước, bố của ông hy sinh tại chiến trường trong kháng chiến chống Pháp, anh trai và em trai của ông cũng đều tham gia tại chiến trường Quảng Nam - Đà Nẵng, nhưng chỉ có người anh trai của ông là được đưa về tại nghĩa trang Liệt sỹ Đà Lạt, còn em trai ông hiện nay vẫn chưa được tìm thấy. Năm 1968, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông đã khoác ba lô lên đường tham gia kháng chiến.
Nhiệm vụ của ông Giai là bảo đảm liên lạc giữa trận địa với Sở Chỉ huy. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại là một trong những nhiệm vụ nguy hiểm nhất. Mỗi đợt bom trút xuống, đường dây lại bị cắt đứt, và các ông phải lao ra giữa trận địa để nối lại trong tích tắc.
Khi được hỏi về những nhiệm vụ và khó khăn mà ông cùng đồng đội trải qua, ông Giai chia sẻ: “Chiều ngày một ngày tháng 7/1972 – một ngày mà đồng đội ông vẫn gọi là “ngày thử lửa”. Địch bất ngờ phản kích mạnh vào tuyến Hòa Vang, bom pháo dội từng đợt xuống trận địa. Đường dây thông tin bị xé nát nhiều đoạn. Đơn vị tiền phương gọi về dồn dập nhưng tín hiệu chỉ còn tiếng rè. Nhận nhiệm vụ, ông và đồng đội khoác túi dụng cụ, ép mình men theo đường hào rồi lao ra bãi trống – nơi dây bị đứt. Bom nổ phía trước, pháo ầm phía sau, đất đá hất tung như những lưỡi dao. Nhưng ông vẫn bò sát mặt đất, cắn chặt môi, lần từng đầu dây. Vừa nối xong đoạn thứ nhất, một phát đạn bắn sượt ngang, làm rách toạc tay áo và máu thấm đỏ ống tay. Ông vẫn chỉ kịp nhăn mặt, lấy dây bện lại rồi tiếp tục trườn đi. Trong đầu ông chỉ có một suy nghĩ: “Mình chậm một phút… các mũi tiến công sẽ mất liên lạc, đồng đội sẽ nguy.”
Khi nối đến đoạn cuối, pháo địch lại rít lên. Ông nằm rạp xuống, lấy thân che đoạn dây mới nối. Bom nổ, đất cát phủ kín người, nhưng bàn tay ông vẫn giữ chặt mối dây không để bung ra. Vài giây sau, ống nghe vang lên tiếng tín hiệu đều đặn: “A4 nghe rõ! Liên lạc thông suốt! Tiếp tục phát lệnh!””
Sau khi thực hiện xong nhiệm vụ ông được đưa đến trạm quân y của quân khu để sơ cứu vết thương, tuy nhiên mảnh đạn găm sâu không mổ được nên hiện tại ông vẫn mang trong mình vết thương của chiến tranh, ảnh hưởng lớn tới sức khỏe, theo bạn Phạm Ngọc Khánh, cháu nội của ông chia sẻ, mỗi khi trái gió trở trời, ông thường bị đau nhưng thật may mắn ông vẫn có các cháu ở cạnh bên chăm sóc và động viên ông hàng ngày. Đó cũng chính là niềm động viên tinh thần to lớn giúp ông chiến thắng bệnh tật, quên đi những nỗi đau chiến tranh. Không chỉ bị trúng đạn, trong quá trình tham gia kháng chiến ông còn nhiễm chất độc da cam 61%. Phần lớn hồi ức của cựu chiến binh Phạm Văn Giai là về đồng đội. Đó là những câu chuyện khi màn đêm xuống cùng nhau thực hiện nhiệm vụ để đảm bảo thông tin thông suốt cho ngày hôm sau.
Tri ân và nhớ thương đồng đội, tự hào về quá khứ, tin tưởng ở tương lai, ông luôn mang trong mình năng lượng ấm áp, thiện lương và chân thành. Nghe ông kể chuyện, nỗi xúc động, tự hào về quá khứ của quê hương, của các thế hệ cha anh, cứ trào lên… Cuộc đời bi tráng và giản dị của cựu chiến binh Phạm Văn Giai và những đồng đội của ông, như câu thơ của nhà thơ Hồng Thanh Quang,
“Những đau đớn không thể làm nhụt chí,
Càng nhọc nhằn càng gắn bó nhau hơn.”
Đó chính là điểm tựa cho thế hệ sau không bị lạc lối giữa những cám dỗ đời thường.
Ngày hòa bình trở lại, nhiều năm sau khi trở về Vĩnh Hải, nhắc lại chuyện cũ, ông chỉ cười hiền, không kể nhiều về những lần "sống trong gang tấc". Nhưng đồng đội vẫn nhớ ông bằng một câu nói quen thuộc:
“Có anh Giai – có thông tin. Có thông tin – có chiến thắng.”



