CCB Phạm Văn Lợi - Hồi ức chiến tranh
Một buổi tối mất điện, trong ánh đèn dầu leo lét, tôi được nghe bác Phạm Văn Lợi – một cựu chiến binh – kể lại những năm tháng không thể nào quên nơi chiến trường.
Bác Lợi nhập ngũ năm 1970, khi vừa tròn đôi mươi. Sau thời gian huấn luyện, bác được điều vào chiến trường miền Nam. Những ngày đầu, bác nói điều khiến bác sợ nhất không phải là bom đạn, mà là sự im lặng của rừng đêm – nơi chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể báo hiệu nguy hiểm cận kề.
Kỷ niệm sâu sắc nhất của bác là một lần làm nhiệm vụ trinh sát. Hôm đó, bác cùng một đồng đội bí mật tiếp cận khu vực đóng quân của địch để nắm tình hình. Hai người phải bò hàng giờ liền trong cỏ rậm, không dám gây ra bất kỳ tiếng động nào.
Khi nhiệm vụ gần hoàn thành, bất ngờ một toán lính địch xuất hiện rất gần. Không còn đường lui, hai người buộc phải nằm im giữa bãi cỏ, nín thở. Bác kể: “Lúc đó tim đập mạnh đến mức tưởng như địch nghe thấy”. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, cả hai có thể bị phát hiện.
Sau gần một giờ căng thẳng, toán lính địch rút đi. Hai người mới dám cử động. Trở về đơn vị an toàn, ai cũng thở phào, nhưng đôi tay vẫn còn run vì căng thẳng.
Bác Lợi nói chậm rãi: “Có những lúc ranh giới giữa sống và chết mong manh lắm. Nhưng nhờ sự bình tĩnh và tin tưởng vào nhau, chúng tôi đã vượt qua”.
Chiến tranh kết thúc, bác trở về quê hương, sống cuộc đời giản dị. Nhưng mỗi khi nhắc lại những ký ức ấy, giọng bác vẫn đầy xúc động.
Bác bảo: “Những năm tháng đó gian khổ thật, nhưng cũng là quãng đời đáng nhớ nhất. Vì ở đó, chúng tôi sống có lý tưởng, có đồng đội, và có niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.”
Câu chuyện của bác Phạm Văn Lợi không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là hình ảnh chân thực về sự dũng cảm, mưu trí và tinh thần kiên cường của những người lính năm xưa.



