Cựu chiến binh

CCB Phạm Văn Thứ

Câu chuyện

Thanh Hóa25/02/2026Phạm Thị Bay (xã Ngọc Lặc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi xin giới thiệu, tôi là Phạm Văn Thứ, sinh ngày 03/6/1967, hiện nay là hội viên Hội CCB ở thôn Lương Sơn, xã Ngọc Lặc, tỉnh Thanh Hoá. Tôi nhập ngũ tháng 5/1967, tham gia chiến đấu tại Quân khu 3. Trong những năm tháng quân ngũ, tôi là một chiến binh bắc cầu phà, phục vụ cho những chuyến xe vận chuyển đạn, pháo, lương thực, thực phẩm ra các chiến trường chống Mỹ. Đến tháng 8/1975, tôi xuất ngũ trở về địa phương.

Ngày đầu tiên nhận lệnh lên đường ra trận, lúc rời xa gia đình để nhập ngũ, tôi rất phấn khởi với tinh thần không hề run sợ hay buồn phiền gì cả. Trong tôi là niềm tự hào khi được bước chân ra chiến trường để góp phần mang lại hoà bình cho đất nước. Động lực khiến tôi quyết định rời quê hương, tạm biệt gia đình để đi chiến đấu là mong muốn được cống hiến tuổi thanh xuân cho lý tưởng hoà bình, để mọi người được đoàn tụ sum vầy. Hơn hết, đó còn là lòng căm thù giặc ngoại xâm rất sâu sắc trong tôi.

Cuộc sống của thanh niên thời đó vô cùng khó khăn, gian nan, khổ sở. Ăn không no, ngủ không yên, bom đạn luôn ở trên đầu. Nhưng với tinh thần đồng chí, đồng đội, chúng tôi – những chiến sĩ cách mạng – đã cố gắng vượt lên tất cả để chiến đấu hết mình, giành lại sự bình yên cho đất nước.

Suốt những năm tháng “thời hoa lửa”, có rất nhiều kỷ niệm, nhưng đáng nhớ nhất là những lần vác nặng những tấm ghép phà hàng tạ, vài tạ để ghép thành những cây cầu cho xe đi qua, thông tuyến vận chuyển đạn dược, lương thực, thực phẩm cho chiến trường. Công việc vất vả, hiểm nguy, nhưng tinh thần đoàn kết, sự sẻ chia, đùm bọc lẫn nhau đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả. Dù mệt mỏi, dù đối mặt với hiểm nguy, tinh thần đồng chí đồng đội luôn là sức mạnh để mỗi người cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Sau bao năm nhìn lại, tôi thấy tuổi trẻ của mình đã được cống hiến hết mình cho đất nước. Tôi rất ngưỡng mộ thế hệ cha anh đi trước, chính điều đó đã tạo cho tôi động lực để tiếp bước, góp phần giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước.

Gửi đến thế hệ thanh niên hôm nay, tôi mong các bạn luôn phát huy tinh thần tự lực, tự cường, “đâu cần thanh niên có, việc gì khó có thanh niên”, không ngừng học tập, rèn luyện, tu dưỡng đạo đức cách mạng, xứng đáng là thanh niên Việt Nam.

Tôi mong lớp trẻ hôm nay và mai sau sẽ tiếp nối “thời hoa lửa” bằng những hành động thiết thực, viết tiếp những trang sử hào hùng của dân tộc. Chiến tranh đã đi qua, nhưng thế hệ trẻ hôm nay phải nỗ lực phấn đấu trưởng thành, sẵn sàng lên đường khi đất nước cần, chủ động sáng tạo trong công việc và hành động để thực hiện tốt mọi nhiệm vụ được giao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn